Cựu chiến binh

Chi đoàn Trường MG Hoa Thủy Tiên câu chuyện kể về một thời tuổi xuân đã từng hi sinh cho Đất Nước

Câu chuyện kể vời thời thanh xuân đi bộ đội

Đắk Lắk08/12/2025chi đoàn Trường MG Hoa Thủy Tiên (Đoàn Xã Dliê Ya)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chi đoàn Trường MG Hoa Thủy Tiên câu chuyện kể về một thời tuổi xuân đã từng hi sinh cho Đất Nước

THỜI HOA LỬA – NHỮNG ANH HÙNG GIỮA TRỜI LỬA ĐẠN

Có một thời mà lịch sử gọi bằng hai tiếng thiêng liêng: thời hoa lửa. Đó là những năm tháng đất nước chìm trong khói bom, nhưng cũng chính là lúc con người Việt Nam tỏa sáng rực rỡ nhất. Giữa màu trời đạn bom, từng nụ hoa của lòng yêu nước vẫn kiêu hãnh nở, mang theo sức sống mãnh liệt của cả dân tộc

Ngày ấy, những chàng trai, cô gái tuổi mười tám đôi mươi rời quê hương, khoác lên mình màu áo xanh, áo nâu, áo trắng… để bước vào tuyến lửa. Họ mang theo không nhiều hành trang, chỉ đôi dép cao su, chiếc ba lô bạc màu và trái tim nóng bỏng vì Tổ quốc.

Họ không nói những lời lớn lao, chỉ nói: “Nước còn giặc, con còn đi.” Và bố tôi cũng không ngoại lệ. Bố tôi tên là : Lò văn Ly sinh ngày 10/10/1959. Quê quán làng tôm- Bá Thước- Thanh Hóa. Và bản thân tôi rất may mắn khi được nghe bố kể về câu chuyện một thời đi bộ đội của bố. Kể chuyện về một thời tuổi xuân đã từng hy sinh, đã giúp một phần nhỏ cho đất nướcBố tôi là một người con trai hiền lành đi học đều được bạn trai , bạn gái yêu quý đang học lớp 9 dở dang thì đã đến tuổi đi bộ đội .năm 1978 đất nước Việt Nam ở biên giới tây nam giữa Việt Nam và Campuchia lại càng căng thẳng bản thân bố tôi đã đủ 18 tuổi đi khám nghĩa vụ được sức khỏe tốt dù đang học dở dang nhưng phải đi bộ đội chia tay thầy cô và các bạn ngày mùng năm tháng 4 năm 1978 bố đi bộ đội nhập ngũ tạm biệt quê hương ông bà, bố mẹ rồi đi xuống Thọ Xuân Thanh hóa. huấn luyện với bộ quần áo xanh quân hàm đồ bộ đội mũ có sao thật là tự hào. Bố kể nếp sinh hoạt tác phong thật uy trang đi xếp hàng về xếp hàng với tác phong của quân đội là như thế. học khoá huấn luyện xong toàn đơn vị hành quân xuống Thanh hóa để lên tàu đi vào Nam. xuống tàu ở Sài Gòn rồi xe chở lên biên giới tỉnh Tây Ninh gặp các anh lính cũ đón tập về đơn vị của các anh từ lúc này trở đi học hành gian khổ nhưng ở chiến trường càng khổ hơn thì càng ngày lên đêm tiếng súng tiếng pháo tiếng bom không ngớt đồng đội cũ và mới lên biên giới đánh qua biên giới Việt Nam đánh được 2 tháng toàn đơn vị chốt lại để chuẩn bị cho đất nước Campuchia tổ chức có chính quyền mới lãnh đạo để giải phóng đất nước. cho đến ngày 20 tháng 11 năm 1978 quân và dân cách mạng Campuchia được chủ tịch mới lâm thời lúc này quân cách mạng Campuchia có người lãnh đạo mới, cùng bộ đội Việt Nam quy định giải phóng đất nước đơn vị rút quân về huyện ông ngựa đánh giặc lên dòng sông mê Kông và ấp tải phà để đường bộ được nối lại, đoàn quân của bố tôi tiếp tục tiến lên. tối ngày 30 tháng 12 năm 1978 đánh gặp vào thành phố nông phnôm pênh, lúc này thành phố không có người dân không như một thành phố chết,nhà cửa không có bóng người. Chỉ có dưới đất lính Pol Pot ở dưới đất đánh ngày 3 ngày đêm thì mới dứt điểm chịu thua 2.000 người lính pol pot.lúc đó mới giao cho chính quyền mới xử lý, còn đoàn của bố tôi tiếp tục đánh tiếp đi các nơi rồi đánh gần đến biên giới Thái lan. Trong lúc đi đánh các nơi bao nhiêu người vô tội người già trẻ nhỏ ai ai cũng gầy ốm yếu thật là thảm hại và thương xót, thấy bộ đội Việt Nam sợ run cầm cập có người thì viết tiếng Việt , sau đó hỏi tại sao lại sợ bộ đội Việt Nam sợ lính Nam bắn chết cứ chạy lúc đó chúng tôi nói người Việt Nam sang giúp người dân Campuchia chứ không phải qua giết đâu, sau đó người dân Campuchia đi vào rừng và sang biên giới Thái Lan gọi dân của họ trở về nhà . Từ lúc đó người dân Campuchia càng ngày càng thân thiết với bộ đội Việt Nam chỉ điểm căn cứ của lính pol pot cho bộ đội Việt Nam càng ngày càng thuận lợi. Còn 1 số dân chạy toán loạn tránh lính Pol pol đi các nước khác .pol pot là lính diệt chủng không để sót 1 người người dân họ kê lại là như thế người dân không kịp chạy họ chặt cổ ném xuống giếng. Trên tháng 8 năm 1979 đất nước Campuchia tạm thời ổn định người dân reo mừng và hạnh phúc khi được tự do và được sống. sau chiến tranh biên giới Campuchia chúng tôi ra Bắc nhận nhiệm vụ mới tại xuân Hòa huyện mê linh Hà Nội để bảo vệ thủ đô. Năm 1981 đơn vị tiếp tục lên biên giới Tuyên Quang để đánh quân bành chứơng Trung Quốc ở đó toàn là núi rừng và giúp trăn trở nhưng anh em đã hết nhiệm vụ thì phải hoàn thành tốt đêm mò đi vừa ngớ mìn chỉ có bò không được đứng đến tới nơi 04h sáng mò từng võng lính Trung Quốc từng tên từng tên bị quân đội ra đâm chết, lấy pháo đại và hỏa lực đánh xong anh em và đơn vị rút quân Đến cuối năm 1982 đất nước chiến tranh không có tiếng súng nữa. Trở về địa phương nơi sinh ra và lớn lên về quê hương là 1 người lính cụ hồ tôi luôn là một người luôn đi đầu, tăng gia sản xuất giỏi, những con đập , con mương tôi cũng hợp tác xã đều có mặt và hoạt động các phong trào khác tác phong nhanh nhẹn như trong quân ngũ sau đó sinh con đẻ cái , dù thời ấy cả nước đều khó khăn tôi vẫn giữ nguyên bản chất tốt như lời Bác Hồ dạy biết học hỏi thì mới nên người viết tạo làm ăn thì mới có so sánh thì mới làm giàu. Một phẩm chất con người đi đừng tăm tối đến bây giờ cuộc đời tôi đã gần 70 tuổi . Bố tôi kể lại 1 thời đã qua góp 1 phần nào cho tổ quốc hy sinh từ xuân được sống Hòa Bình nhưng bây giờ là đẹp nhất

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn