Thân nhân liệt sĩ, người có công

chi đoàn Trường MG Hoa Thủy Tiên Câu chuyện về cả cuộc đời cha đi bộ đội

Bài văn kể về cả một cuộc đời của cha đi bộ đội để giành bình yên cho đất

Đắk Lắk08/12/2025chi đoàn Trường MG Hoa Thủy Tiên (Đoàn Xã Dliê Ya)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
 chi đoàn Trường MG Hoa Thủy Tiên Câu chuyện về cả cuộc đời cha đi bộ đội

“Cả cuộc đời cha đi bộ đội…” – Hồi tưởng về một người lính – người cha trân quý

“CẢ CUỘC ĐỜI CHA ĐI BỘ ĐỘI...” –

HỒI TƯỞNG VẦ MỘT NGƯỜI LÍNH – NGƯỜI CHA TRÂN QUÝ


“Cả cuộc đời cha đi bộ đội. Quà về cho mẹ là mái tóc pha sương, và không chịu được tiếng ồn vì ảnh ương bom đạn, cứ trở gió lại đau nhức nhối, chiếc ba lô gió sương đã gói, gia tài cha tặng mẹ chỉ thế thôi...”. Vâng, mỗi lần nghe ca từ trong bài hát mang tên: Mẹ, là tôi lại nhớ thương về cha rất nhiều… Cha tôi là người rất giống với hình tượng người lính được miêu tả trong ca từ và nội dung bài hát mang “Mẹ” kể trên, bởi suốt cả tuổi thanh xuân cho tới khi nghỉ hưu, cha đều cống hiến cho đời binh nghiệp.Và cha tôi chính là Trần Quốc Thướng sinh năm 1952. Cha được sinh ra trong miền quê nghèo đầy nắng và gió lào bỏng rát mang tên Hà Tĩnh. Mẹ kể rằng, cha đã rời làng quê để lên đường tòng quân nhập ngũ. Hơn chục năm trời lăn lộn, biền biệt nơi chiến trường Miền Nam, trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước đầy gian nan ác liệt, không một dòng tin tức còn sống, hay đã chết..., cha đã khiến mẹ tôi, cũng như bao người thân yêu nơi quê nhà ngóng trông, chờ đợi trong hi vọng, đôi khi muốn cạn dòng nước mắt vì tuyệt vọng...

Từ tháng 11-1971 đến 1-1972 cha bắt đầu nhập ngũ và được huấn luyện tại hương sơn hà tĩnh, bắt đầu chiến đấu qua các điểm từ sông Thạch đến sông mồ côi, tại đây chiến đấu ác liệt, máy bay địch bay trên không áp sát bờ song và thả pháo sáng để tiêu diệt quân ta còn ta thả từng mảnh chuối đánh dấu để đồng đội đi theo dấu vết,khúc này ai không biết bơi có thể sẽ hi sinh còn ai bơi được qu a thì tiếp tục chiến đấu và vì vậy ngay tại dây 3 đồng đội của chan hai đòng cji người bắc và một đồng chí người đồng bào đã hi sinh và chính tay cha đã chôn cất 3 người bạn của mình. Tiếp đó cả đoàn quân tiến vào Đắk tô Đắk Lắkl tại đây trong khi quân địch đang hát hò vui mừng thì quân ta chuẩn bị bẫy chờ cơ hội hành động , lần một chúng đi lấy đồ ăn thì hạ gục hai tên và gài mìn vào lưng chúng , lần hai chúng lại tiếp tục như vậy cho đến vài lần ta bị phát hiện và kết quả quân ta thắng lợi tiếp tục tiến vào Nha Trang 02-1972-041975. Từ 05-1975-11-1976 cũng chiến đấu ở Nha Trang Khánh Hòa sau đó tiến vào thủ dầu 1 ở bình dương Sài Gòn và toàn thắng và kể từ đó miền nam hoàn toàn giải phóng.

Rồi Sài Gòn giải phóng, chiến tranh trường kỳ kết thúc, cha tôi là một trong số những người lính đi chiến đấu cứu nước may mắn trở về. Ngày cha trở lại quê nhà sức khỏe không được tốt bởi những vết thương và những di chứng của chiến tranh mang trên người, nhưng đón cha là cả niềm vui sướng vô bờ bến của mẹ, của ông bà nội, ngoại, cùng dân làng. Nước mắt ai cũng rơi, rơi vì hạnh phúc vì sung sướng, bởi không ai nghĩ còn có ngày cha trở lại quê hương, trong khi đồng đội của cha có rất- rất nhiều người đi không trở về.

Sau nhiều năm phục vụ trong quân ngũ của thời bình, tính từ ngày cha trở về từ cuộc kháng chiến chống Mỹ ở Miền Nam, cha tôi xa rời bộ đội khi tuổi đã xế chiều và mái tóc đã pha sương. Giai đoạn hưu trí tuổi già của cha tôi cũng đâu có được an nhàn ngơi nghỉ, khi mẹ tôi cũng già yếu, kinh tế gia đình chưa mạnh, và đàn con vẫn chưa trưởng thành hết..., vì vậy nỗi lo toan của cha vẫn hằn trên vầng trán bằng những nếp nhăn. Sức lực của cha lo.., phát triển kinh tế gia đình. Thời gian thấm thoắt trôi đi quá nhanh, mới đây thôi vậy mà đã hơn 10 năm kể từ khi cha mất. Thi thoảng từ xa về quê thăm nhà, nhìn những kỷ vật gắn liền với cha từ thời chiến tranh xếp gọn gàng trong ngăn tủ kính dưới ban thờ, như: chiếc ba lô sờn rách, chiếc bi-đông, bộ quần áo lính bạc màu, đôi dép cao su..., hai hàng nước mắt tôi cứ tuôn ròng vì thương, nhớ cha rất nhiều. Thấy tôi bùi ngùi, mẹ nhắc, sắp tới ngày giỗ cha rồi đó! Và bao giờ cũng vậy, năm nào khi chuẩn bị tới ngày giỗ của cha là mẹ tôi, với bàn tay nhăn nheo, tấm lưng còng, bà lại lụi cụi lo lau dọn ban thờ, lau di ảnh của cha cho khỏi lớp bụi vương. Ngay chuyện mang những món kỷ vật của cha ra giũ bụi, rồi sắp đặt, gấp lại gọn gàng, thì mẹ tôi cũng luôn nhớ, bởi tôi hiểu mẹ cũng côi cút buồn bã khi thiếu bóng cha, nên nhiều khi cũng muốn sắp đặt lại những kỷ vật cũ gắn liền với cha cho nguôi ngoai nỗi nhớ...! “Một thời hoa lửa đã đi qua .những người anh hùng vân còn mãi”nay để lại cho thế hệ sau niềm tự hào và biết ơn các anh hùng đã cống hiến, hy sinh cho đất nước, mang lại ĐỘC LẬP- TỰ DO-HẠNH PHÚC CHO nhân dân.

Văn nghệ chào mừng kỉ niệm 60 năm ngày truyền thống Trung đoàn 35 anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn