Cựu chiến binh

CHI ĐOÀN TRƯỜNG THCS YÊN ĐỔ-CCB ĐOÀN CÔNG LIỆU

Người cựu chiến binh chống quân xâm lược Trung Quốc

Thái Nguyên18/04/2026Chi đoàn trường THCS Yên Đổ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Yên Trạch)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Hai năm 1979 – khi mùa xuân vừa chạm ngõ, cũng là lúc biên giới phía Bắc của Tổ quốc rực cháy trong khói lửa của Chiến tranh Biên giới phía Bắc 1979. Tại mảnh đất Cao Bằng khắc nghiệt, người lính trẻ Đoàn Công Liệu khi ấy đã khoác lên mình màu áo lính, mang theo tuổi thanh xuân bước vào cuộc chiến giữ đất, giữ quê hương.

Ông cùng đồng đội hành quân lên chốt Lũng Pán – một vị trí hiểm yếu giữa núi rừng trùng điệp. Con đường lên chốt gập ghềnh, dốc đứng, sương lạnh quấn quanh từng bước chân. Nhưng không gì có thể cản bước những người lính trẻ khi trong tim họ chỉ có một niềm tin duy nhất: phải giữ đất.Thế rồi, khi đoàn quân còn đang ở lưng chừng núi, tiếng súng bất ngờ xé toạc không gian tĩnh lặng. Đạn từ phía địch găm xuống như mưa. Những tay súng bắn tỉa của quân Trung Quốc đã phục sẵn. Trong khoảnh khắc sinh tử, một người đồng đội của ông gục xuống. Sự hi sinh diễn ra quá nhanh, khiến tim ông thắt lại. Nỗi sợ len vào từng nhịp thở. Nhưng giữa cái ranh giới mong manh của sống và chết ấy, trong ông chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất – không thể lùi bước.

Ông siết chặt khẩu súng, lao nhanh lên phía trước, vượt qua nỗi sợ hãi, vượt qua cả đau thương. Lên đến chốt Lũng Pán, ông cùng những người lính còn lại bám trụ, ngày đêm chiến đấu. Cái lạnh cắt da của vùng núi Cao Bằng, sự thiếu thốn lương thực, nước uống… tất cả dường như chẳng còn nghĩa lý gì khi phía trước là kẻ thù, phía sau là Tổ quốc. Những ngày tháng ấy trôi qua trong khói súng và tiếng đạn. Đêm xuống, núi rừng im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng gió và những nhịp tim căng thẳng. Ban ngày, từng loạt đạn lại vang lên, giành giật từng tấc đất quê hương.Rồi một ngày, tiếng súng thưa dần… thưa dần… Cho đến khi không gian chỉ còn lại sự tĩnh lặng.Địch đã rút.Ông đứng trên chốt, nhìn xuống núi rừng Cao Bằng – nơi đã chứng kiến biết bao mất mát, hi sinh. Trong lòng ông dâng lên một cảm xúc khó tả: vừa nhẹ nhõm, vừa xót xa. Cuộc chiến rồi cũng kết thúc, nhưng những ký ức về đồng đội đã ngã xuống sẽ mãi không thể phai mờ.

Rời chiến trường, ông trở về Thái Nguyên – mảnh đất quê hương thân thuộc. Từ người lính nơi tuyến lửa, ông tiếp tục học tập, lao động, cống hiến, mang theo tinh thần của những năm tháng hoa lửa để góp phần dựng xây đất nước.

Và câu chuyện của ông – một người lính bình dị – sẽ mãi là minh chứng cho lòng dũng cảm, cho tình yêu Tổ quốc, và cho một thời tuổi trẻ đã cháy hết mình vì non sông Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn