Chi đoàn trường THCS Yên Trạch - Trận đánh đèo An KHÊ 1972 của CCB Bùi Văn Luyện
CHIẾN CÔNG TIÊU DIỆT ĐỊCH TẠI ĐÈO AN KHÊ NĂM 1972
Thương binh Bùi Văn Luyện hiện đang sinh sống tại xóm Đin Đeng, xã Yên Trạch, tỉnh Thái Nguyên. Vào tháng 12/1970 ông đã nhập ngũ và vào chiến trường B1 tại Miền Nam Việt Nam, ông thuộc Đại đội 53, tiểu đoàn 5, trung đoàn 12, sư đoàn 3 quân khu 5. Trong những ngày đầu nhập ngũ, ông đã cùng đồng đội hành quân đi bộ từ huyện Phú Bình, tỉnh Thái Nguyên, qua nhiều phương tiện khác nhau như Tàu hỏa, ô tô, sà lan, địa điểm đầu tiên ông đặt chân đến là Làng Ho ( Qua ngã ba Đồng Lộc, qua đất Lào), tiếp tục trong quá trình hành quân đi bộ 3 tháng, ông đã đặt chân đến Bình Định, nơi Sư đoàn 3 đóng quân, tiến hành các trận đánh giáp mặt với quân Ngụy
Trận đánh ông ấn tượng nhất là vào đêm 09/04/1972. Ông cùng các chiến sĩ được đơn vị phân công tập kết tại trận địa. Lực lượng lúc này gồm có tiểu đoàn 5, tiểu đoàn 6 của trung đoàn 12, sư đoàn 3 và các đơn vị trực thuộc.
Để giành một thắng lợi quân sự có ý nghĩa quyết định, từ đó buộc đế quốc Mỹ phải chấp nhận những điều kiện có lợi cho Việt Nam ở Hội nghị Paris, Đảng ta chủ trương mở một cuộc tiến công chiến lược lớn trong năm 1972, trong đó có hướng Bắc Tây Nguyên. Tại Khu 5, từ cuối tháng 12-1971, phương án tiến công đã được chính thức thông qua.
Tài liệu lịch sử cho biết, đến đầu năm 1972, lực lượng địch ở chiến trường Khu 5 còn 307.000 tên (80.000 quân Mỹ, 40.000 quân Nam Triều Tiên và 187.000 quân Việt Nam Cộng hòa). Tuy còn đông, nhưng bộ binh Mỹ cơ bản đã chấm dứt vai trò chiến đấu. Tại Bắc Tây Nguyên, địch tập trung thành 3 cụm phòng thủ mạnh: Đak Tô-Tân Cảnh và 2 thị xã Kon Tum, Pleiku. Bộ Chỉ huy Chiến dịch Tây Nguyên chủ trương cùng lúc hình thành 2 thế trận: đánh chia cắt quân địch giữa đồng bằng với Tây Nguyên, giữa Pleiku và Kon Tum; giữa Kon Tum với Đak Tô-Tân Cảnh, buộc chúng phải phân tán lực lượng đối phó, cắt rời thế trận, cô lập từng cụm quân địch.
Ngày 10/4/1972, đơn vị của ông nhận lệnh chiến đấu, bắt đầu nổ súng, đánh liên tục với quân Hàn Quốc. Trận đánh diễn ra trong khoảng 10 ngày đêm, đến ngày 24/4/1972, trải qua biết bao khó khăn, gian khổ, có rất nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh và một phần lớn bị thương rất nặng, đơn vị chiến đấu của ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, nhận lệnh rút quân về tập kết tại tỉnh Gia Lai. Trong chiến công này, đơn vị của ông đã cắt đường 19 là đường tiếp viện chiến lược quan trọng trong chiến trường Tây Nguyên của quân địch. Diệt và làm bị thương hơn 720 tên, bắt sống 2 tên, bắn rơi 5 máy bay, bắn cháy và phá hủy hơn 80 xe quân sự, trong đó có xe tăng, xe bọc thép của địch.



