Chi đoàn Trường TH&THCS Bình Hòa Đông (5)
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc – Bản anh hùng ca tuổi thanh xuân”
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, biết bao người con đất Việt đã ngã xuống để bảo vệ nền độc lập, tự do cho Tổ quốc. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ còn dang dở nhưng để lại cho thế hệ hôm nay những bài học lớn lao về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí kiên cường.
Hôm nay, tôi xin kể câu chuyện về mười cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc — một biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Năm 1968, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Ngã ba Đồng Lộc là tuyến giao thông huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Chính vì vậy, nơi đây trở thành “tọa độ lửa”, hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn của kẻ thù nhằm cắt đứt đường chi viện cho chiến trường.
Giữa mưa bom bão đạn ấy có một tiểu đội gồm mười nữ thanh niên xung phong tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi. Các chị làm nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường cho xe ra mặt trận. Công việc vô cùng nguy hiểm, nhưng các chị luôn mang trong tim tinh thần:
“Tim có thể ngừng đập nhưng đường không thể tắc.”
Người tiểu đội trưởng kiên cường ấy là Võ Thị Tần. Trước lúc hy sinh, chị từng viết trong thư gửi mẹ:
“Nếu phải chết, con sẽ chết cho Tổ quốc sống mãi.”
Những lời nói ấy giản dị nhưng chứa đựng biết bao tình yêu quê hương đất nước và lý tưởng sống cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt bom dội xuống Ngã ba Đồng Lộc, tiểu đội vẫn tiếp tục ra đường làm nhiệm vụ. Khi trận bom thứ mười lăm trút xuống, một quả bom đã đánh sập cửa hầm trú ẩn. Cả mười cô gái anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sự hy sinh của các chị khiến đất trời Đồng Lộc nghẹn ngào. Mười cô gái đã hóa thành bất tử, trở thành biểu tượng đẹp nhất của tuổi thanh xuân Việt Nam: sống dũng cảm, chiến đấu kiên cường, cống hiến trọn đời cho Tổ quốc.
Kính thưa quý vị!
Ngày hôm nay, khi đất nước hòa bình, thế hệ trẻ được học tập và lớn lên trong yêu thương, chúng ta càng thấm thía giá trị của độc lập tự do. Máu của biết bao anh hùng liệt sĩ đã nhuộm đỏ lá cờ Tổ quốc để đổi lấy cuộc sống bình yên hôm nay.
Là một giáo viên tiểu học, tôi nhận thấy mình cần có trách nhiệm giáo dục cho học sinh lòng biết ơn, tinh thần yêu nước và niềm tự hào dân tộc thông qua những câu chuyện lịch sử cảm động như câu chuyện về mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc. Tôi mong các em sẽ biết sống yêu thương hơn, chăm ngoan hơn, học tập tốt hơn để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh đi trước.
Xin được mượn lời thơ để thay cho lời kết:
“Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm.”
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã ngã xuống, nhưng tinh thần bất khuất và ngọn lửa yêu nước của các chị sẽ mãi cháy sáng trong trái tim dân tộc Việt Nam.



