Bài viết

Chi đoàn Trường Tiểu học Vô Tranh - Thời Hoa Lửa Và Mùa Bình Yên

Thái Nguyên02/07/2026Đỗ Thị Nhật Lệ (Chi đoàn Trường Tiểu học Vô Tranh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lửa Và Mùa Bình Yên

Năm ấy, bầu trời phủ đầy khói súng. Tiếng bom đạn xé tan những cánh đồng xanh, những mái nhà yên ả và cả tuổi trẻ của biết bao người. Trong một ngôi làng nhỏ, có chàng trai tên Minh vừa tròn hai mươi tuổi. Trước ngày lên đường nhập ngũ, Minh trồng trước sân nhà một cây bàng non rồi nói với người em gái:

"Đợi anh trở về, cây này sẽ lớn cùng hòa bình."

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày gian khổ. Minh cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, đối mặt với bom rơi và những trận chiến khốc liệt. Có những người bạn vừa hôm qua còn cười nói, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi khi nhớ nhà, Minh lại lấy trong túi áo bức thư của em gái ra đọc. Em kể rằng cây bàng vẫn lớn lên từng ngày, dù nhiều lần bị mảnh bom làm gãy cành.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Ngày trở về, Minh bước qua con đường làng quen thuộc. Nơi từng là những hố bom giờ phủ đầy cỏ xanh. Cây bàng năm nào đã vươn cao, tỏa bóng mát giữa sân. Nhưng cha mẹ anh đã già đi rất nhiều, còn nhiều gia đình trong làng vẫn mãi chờ những người không bao giờ trở về.

Nhiều năm sau, Minh trở thành thầy giáo. Mỗi dịp đến lớp, ông thường dẫn học sinh ra ngồi dưới gốc bàng và kể về những năm tháng chiến tranh. Ông không kể để nuôi dưỡng hận thù, mà để các em hiểu giá trị của hòa bình. Ông nói:

"Chiến tranh lấy đi tuổi trẻ của một thế hệ, còn hòa bình trao cho các con cơ hội được học tập, được mơ ước và được sống trong tiếng cười. Điều quý giá nhất không phải chiến thắng, mà là không còn ai phải cầm súng."

Lũ học trò nhìn lên tán bàng xanh mướt, khó tưởng tượng nơi đây từng là vùng đất đầy khói lửa. Tiếng trống trường vang lên giữa bầu trời trong xanh, thay cho tiếng bom năm nào.

Cây bàng vẫn lặng lẽ đứng đó, như một chứng nhân của hai thời đại: thời hoa lửa, nơi con người phải đánh đổi bằng máu và nước mắt để bảo vệ quê hương; và thời bình, nơi những hy sinh ấy nở thành những mùa hoa của tri thức, của ước mơ và của cuộc sống yên vui.

Đó cũng là lời nhắc nhở rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Mỗi thế hệ hôm nay cần biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm và góp phần gìn giữ một tương lai không còn tiếng súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chi đoàn Trường Tiểu học Vô Tranh - Thời Hoa Lửa Và Mùa Bình Yên | Câu chuyện thời hoa lửa