Chi đoàn trường tiểu học Yên Đổ 1-CCB MAI VIỆT THẮNG
Người cựu chiến binh giữa đời thường
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn luôn in đậm trong tâm trí của những người lính đã từng đi qua. Với ông Mai Việt Thắng, những năm tháng quân ngũ không chỉ là quãng đời tuổi trẻ đầy gian khổ mà còn là niềm tự hào khi được cống hiến hết mình vì độc lập, tự do của dân tộc. Mỗi lần nhắc lại, giọng ông trầm xuống, ánh mắt xa xăm như sống lại những kỷ niệm không thể nào quên của một thời bom đạn.
Ông kể, những ngày đầu tham gia quân ngũ, ông cùng đồng đội được huấn luyện trong hai tháng trước khi hành quân vào miền Nam. Trên đường đi, khắp nơi là những hố bom chằng chịt, dấu tích tàn khốc của chiến tranh khiến ai nấy đều không khỏi lo lắng, hoang mang. Khi đến nơi nhận nhiệm vụ, những chiếc máy bay trinh sát liên tục quần thảo trên bầu trời, bom đạn rơi bất cứ lúc nào. Ban đầu, ông và đồng đội còn cảm thấy sợ hãi, nhưng rồi theo thời gian, họ dần quen với tiếng bom rơi, đạn nổ, biến nỗi sợ hãi thành ý chí kiên cường để tiếp tục nhiệm vụ.
Ông nhớ nhất là những lần cùng đồng đội làm đường trong mưa bom bão đạn. Có lần đang làm đường, máy bay địch bất ngờ thả bom, ông và đồng đội phải vội vàng chạy vào hầm trú ẩn. Khi bom vừa dứt, tất cả lại nhanh chóng quay trở lại vị trí, tiếp tục mở đường cho xe qua. Có lần khác, khi vào rừng tìm măng làm thức ăn cho đơn vị, các ông bị máy bay địch phát hiện và truy lùng ráo riết. Trong tình thế nguy hiểm, ông cùng đồng đội nhanh chóng chạy vào rừng, đánh lạc hướng kẻ thù. May mắn thay, địch không phát hiện, các ông đã thoát nạn trong gang tấc.
Công việc của những người lính công binh vô cùng gian nan. Tuyến đường phải luôn thông suốt 24/24 giờ, bởi chỉ cần tắc đường một giây, một phút cũng có thể gây thiệt hại lớn. Khẩu hiệu “Đường không thể tắc một giây, một phút” luôn được ông và đồng đội khắc ghi trong tim. Vì thế, bất kể ngày hay đêm, mưa hay nắng, các ông vẫn miệt mài thông đường, đảm bảo cho những đoàn xe vận chuyển lương thực, vũ khí ra tiền tuyến.
Ông kể, có những đoạn đường hẹp chỉ đủ cho một làn xe đi. Nếu có chiếc xe nào bị hỏng, buộc phải phá bỏ để mở đường cho những xe phía sau tiếp tục hành trình. Đó là quyết định khó khăn nhưng cần thiết trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt.
Trong những tháng ngày gian khổ ấy, nhiều đồng đội của ông đã hy sinh. Có người bị gỗ đè, đá lăn khi làm đường, có người không qua khỏi những cơn sốt rét rừng khắc nghiệt. Đặc biệt vào mùa mưa, có những thời điểm suốt hai tháng liền không có cơm ăn, các ông phải ăn măng rừng, ăn sắn để cầm cự. Gian khổ là thế, nhưng không ai chùn bước. Tất cả đều động viên nhau vượt qua khó khăn, giữ vững ý chí chiến đấu.
Những ký ức về một thời bom đạn đã trở thành dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời ông Mai Việt Thắng. Dù chiến tranh đã qua đi, nhưng những câu chuyện về lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và sự hy sinh của ông và đồng đội vẫn còn mãi. Đó không chỉ là những kỷ niệm không thể quên mà còn là bài học quý giá, nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp bước truyền thống vẻ vang của cha anh đi trước.



