Bài viết

Chi đoàn trường tiểu học Yên Đổ 1- Hồi ức CCB Phạm Sỹ (1)

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, hình ảnh người lính không chỉ gắn với chiến trường mà còn gắn với những hi sinh thầm lặng trong đời sống riêng. Câu chuyện về ông Phạm Văn Sỹ là một lát cắt xúc động của “thời hoa lửa”, nơi người chiến sĩ vừa kiên cường chiến đấu, vừa lặng lẽ vượt qua những mất mát riêng tư để trọn nghĩa với Tổ quốc. Không chỉ là một người lính chống Mỹ dũng cảm, ông còn là người chồng, người cha giàu tình cảm. Năm 1980, vợ chồng ông đón đợi đứa con đầu lòng nhưng khôn

Đà Nẵng25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, hình ảnh người lính không chỉ gắn với chiến trường mà còn gắn với những hi sinh thầm lặng trong đời sống riêng. Câu chuyện về ông Phạm Văn Sỹ là một lát cắt xúc động của “thời hoa lửa”, nơi người chiến sĩ vừa kiên cường chiến đấu, vừa lặng lẽ vượt qua những mất mát riêng tư để trọn nghĩa với Tổ quốc.

Không chỉ là một người lính chống Mỹ dũng cảm, ông còn là người chồng, người cha giàu tình cảm. Năm 1980, vợ chồng ông đón đợi đứa con đầu lòng nhưng không may em bé đã không thể chào đời. Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì năm 1983, người con trai thứ hai cũng không có duyên ở lại với gia đình. Những mất mát liên tiếp như thử thách ý chí và nghị lực của người lính. Mãi đến năm 1989, niềm vui mới thực sự trọn vẹn khi gia đình ông chào đón cô con gái khỏe mạnh. Lớn lên trong sự giáo dục của người cha từng trải, cô trở thành một đảng viên ưu tú, luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tại cơ quan và địa phương.

Nhắc về những năm tháng chiến đấu, ông không giấu được niềm tự hào. Kỉ niệm sâu sắc nhất là vào năm 1967, tại sân bay Nội Bài, đơn vị ông cùng Tiểu đoàn 43, Trung đoàn 263 đã lập chiến công bắn rơi 13 máy bay địch, trong đó có các loại hiện đại như F105, ERF101 và cả B52. Sau đó, khi nhiều đồng đội lên đường vào chiến trường miền Nam, ông tiếp tục ở lại, vừa chỉ huy đơn vị, vừa tham gia các khóa huấn luyện nâng cao.

Những ngày học tập và chiến đấu vô cùng gian khổ. Ông cùng đồng đội được các chuyên gia Liên Xô trực tiếp giảng dạy trong điều kiện rừng sâu thiếu thốn. Việc huấn luyện bắn tên lửa thật đòi hỏi sự chính xác và bản lĩnh cao. Ban đầu, do thiếu kinh nghiệm, đơn vị nhiều lần bị lộ vị trí ra-đa và bị địch phản kích. Nhưng qua từng trận đánh, ông và đồng đội đã rút ra bài học quý giá, biết sử dụng tín hiệu giả để đánh lạc hướng kẻ thù. Những chiếc máy bay lớn như B52 không thể né tránh ra-đa, trở thành mục tiêu cho quân ta tiêu diệt. Có thời điểm ác liệt, khu vực Đài Tiếng nói Việt Nam bị tàn phá nặng nề, phải di chuyển sang nơi khác để tiếp tục phát sóng.

Trong chiến tranh, điều khó khăn không chỉ là bom đạn mà còn là nỗi nhớ gia đình. Ông và người thân chỉ có thể liên lạc qua những lá thư tay hiếm hoi, phải qua kiểm duyệt nghiêm ngặt để đảm bảo bí mật quân sự. Dù vậy, tình cảm gia đình vẫn luôn là nguồn động lực lớn lao. Người vợ trẻ đã hai lần vượt đường xa đến thăm ông tại đơn vị, tiếp thêm sức mạnh để ông vững vàng nơi tuyến lửa.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về nghỉ hưu với quân hàm Thiếu tá, ông tiếp tục cống hiến cho địa phương. Từ năm 1998 đến 2021, ông giữ chức Hội trưởng Hội Người cao tuổi xã Yên Đổ, luôn sống liêm khiết, mẫu mực. Đặc biệt, khi đang giữ đồng thời hai chức vụ có phụ cấp, ông đã chủ động nhường một vị trí cho người khác để san sẻ quyền lợi – một hành động giản dị nhưng thể hiện rõ phẩm chất cao đẹp của người cán bộ.

Dù chiến tranh đã lùi xa, tình đồng đội vẫn vẹn nguyên. Hằng năm, vào ngày 26/4, ông cùng đồng đội lại hẹn gặp nhau tại Phổ Yên, rồi cùng trở về thăm lại đơn vị cũ ở Hà Nội. Đó không chỉ là cuộc gặp gỡ, mà còn là dịp để họ sống lại một thời tuổi trẻ oanh liệt.

Câu chuyện về ông Phạm Văn Sỹ là bản hùng ca lặng lẽ của một con người đã đi qua chiến tranh với biết bao hi sinh, mất mát nhưng vẫn giữ trọn niềm tin và nhân cách. Từ chiến trường ác liệt đến cuộc sống đời thường, ông luôn là tấm gương sáng về lòng yêu nước, đức hi sinh và sự tận tụy. Những ký ức “thời hoa lửa” ấy sẽ mãi là nguồn cảm hứng để thế hệ hôm nay thêm trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn