Bài viết

chi đoàn xóm Hội Tiến

VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA CÔN ĐẢO

Thái Nguyên18/07/2026chi đoàn Hội Tiến (Đoàn xã Trung Hội)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, Côn Đảo chìm trong màn sương mỏng. Từ phía biển, những đợt sóng nối nhau xô vào ghềnh đá, tạo nên âm thanh trầm buồn giữa không gian vắng lặng. Trên con đường dẫn ra pháp trường, một cô gái trẻ bước đi giữa hàng lính áp giải. Chị mặc bộ quần áo giản dị, mái tóc khẽ lay trong gió sớm, gương mặt bình thản đến lạ thường. Không ai nghĩ rằng người con gái nhỏ bé ấy đang đi đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời. Chị là Võ Thị Sáu, người nữ chiến sĩ cách mạng mới bước qua tuổi mười chín.

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại vùng Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Tuổi thơ của chị gắn với những con đường làng rợp bóng cây, những vườn cây xanh tốt và tiếng sóng biển rì rào. Thế nhưng, quê hương yên bình ấy sớm bị bao phủ bởi tiếng súng, những cuộc càn quét và cảnh bắt bớ của thực dân Pháp. Chứng kiến người dân bị đánh đập, nhà cửa bị đốt phá, nhiều cán bộ và chiến sĩ cách mạng bị truy lùng, cô bé Sáu dần hiểu rằng nếu quê hương còn bóng quân xâm lược thì cuộc sống của mọi người sẽ không thể nào yên ổn.

Khi mới mười bốn tuổi, Võ Thị Sáu đã tham gia đội Công an xung phong Đất Đỏ. Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt trẻ thơ giúp chị dễ dàng qua mắt quân địch để làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và theo dõi tình hình. Sáu thuộc từng con đường nhỏ, từng bờ rào, bụi cây trong vùng nên dù phải hoạt động giữa vòng vây dày đặc, chị vẫn luôn hoàn thành công việc được giao. Có những đêm trời tối đen, cô gái trẻ lặng lẽ mang tài liệu băng qua những chốt gác. Có những lần gặp lính địch bất ngờ, chị vẫn giữ vẻ bình tĩnh, giả vờ như một cô bé đang đi thăm người thân rồi nhanh chóng tìm cách thoát khỏi sự kiểm soát.

Không chỉ gan dạ, Võ Thị Sáu còn nổi tiếng nhanh trí và kiên quyết trong chiến đấu. Chị từng tham gia dùng lựu đạn tấn công những tên lính và tay sai gây nhiều tội ác với nhân dân. Mỗi lần nhận nhiệm vụ, Sáu đều hiểu rõ hiểm nguy đang chờ đợi nhưng chưa bao giờ chùn bước. Đối với chị, bảo vệ quê hương và đồng đội là điều quan trọng hơn cả sự an toàn của bản thân. Những người cùng hoạt động thường gọi chị bằng cái tên thân mật là Sáu, xem chị như một người em nhỏ tuổi nhưng giàu nghị lực và có tinh thần quả cảm hiếm có.

Năm 1950, trong một lần thực hiện nhiệm vụ tại chợ Đất Đỏ, Võ Thị Sáu không may bị quân Pháp bắt giữ. Địch đưa chị qua nhiều nhà giam, dùng mọi cách tra khảo để tìm hiểu về cơ sở cách mạng và những người đã hoạt động cùng chị. Chúng dụ dỗ, đe dọa rồi đánh đập tàn nhẫn, nhưng người nữ chiến sĩ trẻ vẫn nhất quyết không khai báo. Trước những câu hỏi dồn dập, chị chỉ giữ im lặng hoặc bình tĩnh nhận mọi trách nhiệm về mình, quyết không để kẻ thù lần ra đồng đội. Sự kiên cường của chị khiến những tên cai ngục vừa tức giận vừa kinh ngạc, bởi trước mặt chúng chỉ là một cô gái còn rất trẻ.

Thực dân Pháp mở phiên tòa và tuyên án tử hình Võ Thị Sáu. Khi bản án được đọc lên, chị không khóc lóc, van xin mà vẫn đứng thẳng, ánh mắt nhìn về phía trước. Có kẻ cho rằng chị còn nhỏ, chỉ cần tỏ ra hối hận và khai báo thì có thể được khoan hồng. Nhưng Võ Thị Sáu hiểu rất rõ con đường mình đã lựa chọn. Chị tham gia cách mạng không phải vì một phút bồng bột mà xuất phát từ tình yêu quê hương và lòng căm thù quân xâm lược. Bởi vậy, dù biết cái chết đang đến gần, chị vẫn không hề khuất phục.

Do chưa đủ tuổi trưởng thành, Võ Thị Sáu bị giam một thời gian trước khi được đưa ra Côn Đảo. Nơi ấy được xem là “địa ngục trần gian”, nơi thực dân giam giữ và tra tấn hàng nghìn chiến sĩ yêu nước. Trong những ngày cuối cùng ở nhà tù, chị vẫn giữ tinh thần lạc quan, thường trò chuyện và động viên những người bạn tù. Chị không muốn mọi người buồn vì mình, cũng không để nỗi sợ hãi len vào tâm trí. Có người thương chị còn quá trẻ, nghẹn ngào hỏi chị có điều gì ân hận hay không. Sáu chỉ nhẹ nhàng trả lời rằng chị tiếc vì chưa được chiến đấu nhiều hơn cho đất nước.

Sáng hôm ấy, khi bị đưa ra pháp trường, người lính làm nhiệm vụ tiến đến định dùng một dải vải che mắt chị. Võ Thị Sáu bình tĩnh từ chối. Chị muốn được mở mắt nhìn bầu trời, nhìn mảnh đất quê hương và nhìn thẳng vào những kẻ đang cướp đi sự sống của mình. Dưới ánh sáng đầu ngày, chị bước đến vị trí hành quyết với tư thế hiên ngang. Theo những câu chuyện được lưu truyền, chị đã cất tiếng hát bài ca cách mạng, giọng hát vang lên giữa tiếng gió và tiếng sóng biển, khiến nhiều người có mặt không khỏi xúc động.

Viên chỉ huy ra lệnh cho đội hành quyết chuẩn bị. Những khẩu súng được nâng lên, nhưng trước ánh mắt bình thản của cô gái trẻ, một số tên lính tỏ ra lúng túng. Võ Thị Sáu vẫn đứng thẳng, gương mặt hướng về phía mặt trời đang nhô lên ngoài biển. Chị không cầu xin, không than khóc, chỉ dành những giây phút cuối cùng để nghĩ về quê hương Đất Đỏ, về đồng đội và ngày đất nước được tự do. Khi tiếng súng vang lên, người nữ chiến sĩ ngã xuống giữa buổi sớm Côn Đảo, khép lại cuộc đời ngắn ngủi nhưng vô cùng rực rỡ.

Võ Thị Sáu đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng khí phách của chị không hề mất đi cùng năm tháng. Trên mảnh đất Côn Đảo hôm nay, phần mộ của chị luôn có những bó hoa tươi và những nén hương thành kính của người dân từ khắp mọi miền đất nước. Người ta đến đây không chỉ để tưởng nhớ một nữ anh hùng mà còn để nghiêng mình trước một tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho lý tưởng cao đẹp. Giữa những năm tháng chiến tranh dữ dội, Võ Thị Sáu giống như một đóa hoa mọc lên từ đất đá, mảnh mai mà kiên cường, dù bom đạn có thể làm cánh hoa rơi xuống nhưng không thể dập tắt hương thơm còn mãi với quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn