Chị em giữa tuyến lửa Trường Sơn
Giữa chiến trường khốc liệt, những người phụ nữ khoác áo lính đã nương tựa vào nhau để vượt qua bom đạn. Tình đồng đội nữ nơi tuyến lửa vừa bền chặt, vừa lặng thầm mà sâu sắc. Với bác Lê Thị Cúc, đó là ký ức ấm áp nhất của thời hoa lửa.
Trong những năm công tác tại chiến trường Trường Sơn, bác Lê Thị Cúc không chỉ là y tá cứu thương, mà còn là một người chị, người em trong tập thể nữ chiến sĩ của Đơn vị 595. Phần lớn họ còn rất trẻ, rời quê hương khi chưa kịp sống trọn tuổi xuân, mang theo lý tưởng và lòng yêu nước vào chiến trường ác liệt.
Ở trạm quân y dã chiến, ngoài giờ cứu thương, các chị em thường tranh thủ vá áo, giặt băng, đun nước lá rừng để sát trùng vết thương. Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng luôn quan tâm, đỡ đần nhau trong từng việc nhỏ.
Bác Cúc nhớ nhất một đồng đội nữ tên Hòa, quê Nghệ An, làm nhiệm vụ tải thương. Trong một lần hành quân ban đêm dưới mưa bom, chị Hòa bị mảnh pháo sượt qua vai. Dù đau, chị vẫn cắn răng không kêu, chỉ sợ ảnh hưởng đến nhiệm vụ chung.
Bác kể:
“Tôi vừa băng bó cho chị ấy, vừa nắm tay mà nói: Cố lên, còn sống là còn gặp lại quê nhà. Lúc đó, hai chị em chỉ nhìn nhau mà nước mắt chảy ra.”
Có những đêm rét rừng, các chị em nằm sát vào nhau cho đỡ lạnh, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm độn sắn. Bom đạn có thể làm rung chuyển núi rừng, nhưng không thể làm lay chuyển tình đồng đội keo sơn ấy.
Sau này, khi hòa bình lập lại, mỗi người một nơi, có người còn liên lạc, có người thất lạc tin tức. Nhưng với bác Lê Thị Cúc, hình ảnh những nữ đồng đội năm xưa mãi là một phần máu thịt, là biểu tượng đẹp đẽ của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.



