CHÍ KHÍ NGƯỜI CON NAM SÁCH: BẢN HÙNG CA CỦA NGƯỜI BÍ THƯ HUYỆN ỦY NGUYỄN ĐỨC SÁU
CHÍ KHÍ NGƯỜI CON NAM SÁCH: BẢN HÙNG CA CỦA NGƯỜI BÍ THƯ HUYỆN ỦY NGUYỄN ĐỨC SÁU
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam” – lời căn dặn của Người như một chân lí, một tiếng gọi từ lịch sử, đánh thức trong mỗi con người ý thức về cội nguồn dân tộc. Lịch sử không phải là nơi chứa đựng những con chữ im lìm trên trang giấy, mà là ngọn lửa truyền đời, thắp sáng lòng tự hào, tự tôn của cả dân tộc. Khi tìm hiểu về những năm tháng chiến tranh, tôi đã biết tới Nguyễn Đức Sáu – một tấm gương tiêu biểu của lòng kiên trung và khí phách cách mạng.
Nguyễn Đức Sáu sinh năm 1921 tại xã Minh Tân, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương (nay là thành phố Hải Phòng) – mảnh đất giàu truyền thống yêu nước. Ngay từ khi còn trẻ, ông đã sớm giác ngộ cách mạng, tích cực tuyên truyền, vận động quần chúng nhân dân và tham gia các hoạt động trong tổ chức do Việt Minh lãnh đạo.
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, khi phong trào cách mạng ở Nam Sách bị đàn áp nặng nề, ông được giao trọng trách làm Bí thư Huyện ủy, kiêm Chính trị viên Huyện đội. Trước tình thế khó khăn, ông vẫn kiên trì bám dân, kết hợp chặt chẽ giữa đấu tranh quân sự và chính trị, xây dựng lại cơ sở cách mạng và tổ chức lực lượng đấu tranh. Nhờ đó, phong trào cách mạng ở Nam Sách từng bước được khôi phục, chuyển dần sang thế chủ động, liên tiếp giành thắng lợi trong các trận chống càn, đánh địch. Từ một vùng bị kiểm soát gắt gao, nơi đây đã trở thành điểm sáng của chiến tranh du kích.
Nhưng điều khiến tôi nghẹn lòng nhất chính là những giây phút bi tráng cuối cùng của ông.
Trong một trận đánh năm 1952, khi trực tiếp chỉ huy chiến đấu, ông bị thương nặng ở bụng, ruột lòi ra ngoài. Đồng đội giúp băng bó vết thương, nhưng khi địch tiến đến rất gần, ông đã lựa chọn ở lại với ba quả lựu đạn để tạo điều kiện cho đơn vị rút lui an toàn. Sau đó, ông bị bắt. Biết ông là Bí thư Huyện ủy, địch tra tấn dã man nhưng không khuất phục được ông. Chúng đưa ông về bệnh viện với âm mưu làm “mồi nhử” để bắt cán bộ ta, nhưng kế hoạch ấy hoàn toàn thất bại. Do vết thương quá nặng cùng những trận tra tấn tàn bạo, ông đã trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện Hải Dương khi mới 32 tuổi.
Tìm hiểu về ông, tôi không khỏi nghẹn ngào. Một con người bằng xương bằng thịt, có gia đình, có tuổi trẻ, có những hoài bão riêng, nhưng đã sẵn sàng đặt tất cả lại phía sau để giữ trọn lời thề với Tổ quốc. Sự hy sinh của ông không chỉ là một mất mát, mà còn là biểu tượng của lòng trung kiên, của tinh thần “sống vì nước, chết không lùi bước”.
Trước câu chuyện ấy, tôi không khỏi tự hỏi về bản thân và thế hệ trẻ hôm nay. Chúng ta lớn lên trong thời bình, không còn khói đạn, bom rơi, không phải chứng kiến chiến tranh hay đối mặt với những mất mát như thế hệ trước. Chính sự đủ đầy ấy đôi khi lại khiến ta vô tình xem nhẹ những giá trị đã được đánh đổi bằng biết bao xương máu của cha ông. Nghĩ đến tuổi trẻ của Nguyễn Đức Sáu, tôi càng nhận ra: có những con người đã dám đặt vận mệnh dân tộc lên trên cả cuộc đời mình, trong khi không ít người trẻ hôm nay lại dễ chùn bước trước những thử thách rất nhỏ.
Câu chuyện ấy không chỉ để nhớ, mà còn để suy ngẫm. Nó nhắc nhở chúng ta rằng tuổi trẻ không nên trôi qua một cách vô nghĩa, mà cần được định hướng bởi mục tiêu và khát vọng. Sự cống hiến và trách nhiệm trong thời bình được thể hiện qua việc mỗi người không ngừng học tập, rèn luyện, làm việc và đóng góp cho xã hội.
Nhìn vào cuộc đời của Nguyễn Đức Sáu, ta hiểu rằng giá trị của mỗi người không nằm ở điểm xuất phát mà ở cách họ lựa chọn cuộc đời. Chính những con người bình dị nhưng kiên định với lý tưởng ấy đã góp phần làm nên sức mạnh và chiều sâu của lịch sử dân tộc. Trong hiện tại, điều đó nhắc nhở mỗi người cần sống có mục tiêu, có trách nhiệm và biết nỗ lực từng ngày, bởi chính những việc làm nhỏ hôm nay cũng là cách để tiếp nối những giá trị mà thế hệ cha ông đã dày công gây dựng.



