Bài viết

chị Nguyễn Thị Thu – người nữ du kích nhỏ bé mà kiên cường, như một ngọn lửa không bao giờ tắt giữa đêm trường khói lửa.

Hưng Yên21/11/20253. Vũ Thị Trà My – 10a9 (Xã Bình Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Vũ Thị Trà My – 10a9

Giữa những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, khi mưa bom bão đạn trút xuống miền quê nghèo ven sông Trạm, người dân nơi đây vẫn thường kể về chị Nguyễn Thị Thu – người nữ du kích nhỏ bé mà kiên cường, như một ngọn lửa không bao giờ tắt giữa đêm trường khói lửa.

Chị Thu sinh ra và lớn lên bên bãi bồi phù sa, nơi con sông hiền hòa ngày nào bỗng hóa thành ranh giới sinh tử khi giặc càn quét. Mới mười chín, đôi mươi, chị đã tham gia đội du kích xã. Tấm lưng gầy gò nhưng đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ cương nghị. Với chị, quê hương là điều thiêng liêng nhất, và bảo vệ đồng đội, bảo vệ mảnh đất này chính là lựa chọn không bao giờ hối hận.

Một đêm mưa lớn, tiếng máy bay gầm rú xé toang bầu trời. Giặc trút bom xuống bờ bên kia, nơi tổ trinh sát của chị vừa hoàn thành nhiệm vụ và phải vượt sông trở về. Nước lũ dâng cao, sóng cuộn xoáy, con thuyền duy nhất lại đang nằm ở phía bờ của chị. Không kịp nghĩ nhiều, chị Thu lao mình ra bến, gỡ dây buộc, dùng hết sức chèo chiếc thuyền nan nhỏ hướng sang dòng nước đỏ ngầu phù sa và khói bom.

Gió quật mạnh, mỗi nhịp chèo như xé cả đôi tay. Bom nổ phía sau, mặt sông rung chuyển. Nhưng chị Thu vẫn nghiến răng, đôi mắt không rời bóng dáng đồng đội đang chật vật bên kia. Chị biết: chỉ cần mình chậm một nhịp, họ có thể bị nước cuốn hoặc lọt vào lưới truy kích của địch.

Khi thuyền cập bờ, chị không để ai kịp phân trần. “Lên thuyền nhanh! Phải rời đây trước khi chúng quay lại!” – tiếng chị át cả tiếng đạn xé gió. Đồng đội ướt sũng, thương tích đầy mình, nhưng ai cũng thấy ấm lại khi nhìn gương mặt cương nghị của chị. Chị chèo thuyền ngược dòng; mưa tạt vào mặt, tay rớm máu, nhưng mỗi nhịp chèo của chị như dồn cả sức mạnh của đất quê nhà.

Cuối cùng, con thuyền nhỏ cũng lao vào bãi lau an toàn. Đồng đội được cứu. Còn chị Thu, mệt đến nỗi gục xuống trên mạn thuyền, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi – một nụ cười rạng rỡ giữa khói súng mịt mù.

Người dân trong vùng gọi đêm ấy là “đêm vượt sông của chị Thu”, và câu chuyện ấy vẫn được kể lại cho đến tận hôm nay, như một biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng của người con gái Việt Nam trong chiến tranh. Tấm gương của chị nhắc nhở rằng sức mạnh lớn nhất không phải ở vũ khí, mà ở trái tim đầy tình yêu quê hương và sự quyết liệt bảo vệ những người mình thương .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
chị Nguyễn Thị Thu – người nữ du kích nhỏ bé mà kiên cường, như một ngọn lửa không bao giờ tắt giữa đêm trường khói lửa. | Câu chuyện thời hoa lửa