Bài viết

CHỊ QUÝ

Câu chuyện Chị Quý được tác giả Nguyễn Trung Hiếu kể trong tác phẩm "Từ độ các anh về" xuất bản năm 2000

Quảng Ngãi12/08/2026Xã Thiện Tín (Đoàn xã Thiện Tín)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Người đi ghi tạc một lời

Thương nhau áo rách, nón cời vẫn thương"

 Phải nói chị Quí thuộc loại "được gái" nhất nhì ở Ngọc Dạ. Tính chị điềm đạm, ít nói lại giỏi việc đồng áng - đặc biệt, chị Quí có đôi mắt sáng một cách khác thường như chỉ có ở chị, đã khiến đôi người đi xa, vẫn nhớ về đôi mắt ấy... Lớp người lớn tuổi, ai cũng khen "con nhỏ dễ thương", nhất là những ông bà có con trai cùng lứa với Quí, ao ước Quí được về làm dâu nhà mình. Còn các chàng trai thì thôi... cứ như những thỏi sắt bị cuốn hút bởi một từ trường quá lớn, dù họ đã ít nhiều hình dung lực phản hồi của từ trường ấy. Vậy mà mãi đến cái tuổi hăm sáu, Quí mới chịu... xuất giá !.

Ở nông thôn, chừng đó tuổi xây dựng gia đình, rất hiếm! Mà Quí phải đâu không nết na hoặc kênh kiệu, biếng lười? Ai "bắt mạch" được tình yêu? Người ta chỉ biết, khoảng tuổi mười sáu, mười bảy, Quí có thân quen với một chàng trai rất nghèo, về sau chàng trai vào du kích, làm xã đội trưởng rồi bị thương trong một trận chống càn ở Hành Thiện (nay là xã Thiện Tín) hồi cuối sáu chín, phải đi điều trị, trên mười năm.

Suốt từ Nam chí Bắc, từ Bắc vào Nam, hết bệnh viện lại an dưỡng, lại bệnh viện... các thầy thuốc đã dốc lòng cứu chữa, vẫn không thể làm sáng lại đôi mắt cho anh. Nỗi đau đó, dồn nén thành sức mạnh, anh quyết vượt lên tất cả để có ngày về lại quê nhà, gặp lại bạn xưa. Chị Quí nén lòng chờ đợi đến đỗi không còn tin ở mình: cô gái chưa chồng.

Khi biết rõ ngọn nguồn, bạn bè, họ tộc - cả chính quyền, đoàn thể đều rất cảm phục đã tiếp sức cho mối tình của hai người thêm bền chặt. Tuy thế, vẫn không ít kẻ bàn ra, cả những thầy "tướng số" cũng quả quyết: tuổi Sửu, tuổi Mùi thường xung khắc, cung mạng không hợp...

Đấy là chặng đường thử thách của một mối tình sâu kín ngót hai mươi năm mới có được bây giờ: Chị Quí và người thương binh mù, cùng ba cháu rất ngoan, cháu lớn đang học lớp 4, trong một ngôi nhà "Nhà tình nghĩa" ấm áp do xã Hành Thiện vừa xây dựng, gần chín triệu đồng, có phần hỗ trợ rất đáng quí của Sở Lao động Thương binh - Xã hội Quảng Ngãi và huyện Nghĩa Hành cũ. Vợ chồng chị Quí cảm động nói:

- Dù sao, chúng tôi vẫn còn cái may là được sống đến bây giờ...

Tuy đôi mắt hoàn toàn hỏng, nhưng anh thương binh Nguyễn Đình Điều vẫn hình dung khá đầy đủ mọi việc, từ ba sào ruộng công điền, sạ giống gì để hợp mùa vụ, khi nào bón phân, làm cỏ, tháo nước, cặp heo trong chuồng, ngày tăng mấy ký, các con học ra sao... đến bạn bè, thế sự - cả những sắc màu hoa lá, anh đều cảm nhận khá chính xác, đầy đủ. Đó chính là nguồn sáng được truyền từ đức độ của Quí - người con gái rất mực thủy chung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn