Chị Sáu Cẩm là một giao liên của Huyện đội.
Tiên Phước, những năm tháng chiến tranh, không có ngày nào là yên ả. Bom đạn giăng mắc khắp các triền đồi, tiếng trực thăng quần thảo như những con chim dữ báo hiệu thêm một cuộc càn quét. Nhưng ở sâu trong lòng đất, dưới những tán cây rừng già của xã Tiên Sơn (nay thuộc xã Sơn Cẩm Hà thành phố Đà Nẵng ) – nơi từng là căn cứ của Tỉnh ủy Quảng Nam – thì ngọn lửa cách mạng vẫn âm ỉ cháy.
Chị Sáu Cẩm là một giao liên của Huyện đội. Chị không mang súng, chỉ mang theo những lá thư, những tin tức, và đôi khi là một nắm gạo rang khô hay viên thuốc sốt rét quý giá. Quê chị ở chân núi Núi Vú, một cao điểm từng diễn ra những trận đánh khốc liệt, nơi đất đá thấm đẫm máu xương.
Mỗi chuyến đi của chị Sáu là một cuộc đấu trí với tử thần. Con đường mòn quen thuộc đi qua khe suối Phước Lâm giờ đây đã bị địch rải mìn và đặt chốt. Ban ngày, chị hóa thân thành người đi làm rẫy, chiếc gùi trên vai chứa vài củ khoai, bên dưới giấu kín cuộn giấy mỏng dính tin tức mật. Đêm đến, khi trăng thượng tuần khuất sau rặng tre, chị mới thực sự bắt đầu hành trình.
Một đêm nọ, tin khẩn cấp báo về: một đơn vị bộ đội chủ lực đang hành quân gấp để chuẩn bị cho Chiến dịch Tiên Phước – Phước Lâm (một chiến dịch quan trọng mở màn cho tổng tấn công). Họ cần một bản đồ đường đi an toàn, tránh khu vực địch vừa tăng cường lực lượng.
Sáng hôm sau, sương chưa tan, chị Sáu đã lên đường. Chị đi qua ngôi làng cũ đã bị san bằng, chỉ còn trơ lại nền nhà đá ong. Ở đó, chị dừng lại trước một cây mít cổ thụ, nơi ngày xưa chị và chồng thường hẹn hò. Chồng chị, anh Ba, đã hy sinh trong trận đánh ở Cao điểm 504 ba năm trước.
Chị Sáu thì thầm: "Anh Ba ơi, em phải đi. Giữ lấy con đường này, anh nhé!"
Chị men theo bờ suối cạn, nước chỉ còn lấp xấp, nơi có những hòn đá cuội trơn trượt. Đến một đoạn, chị thấy một dấu hiệu lạ: một cành lá vông được đặt ngang con suối – không phải là ám hiệu của ta, mà là một cái bẫy. Kẻ địch đã phát hiện ra con đường cũ.
Lòng chị thắt lại. Nếu quay về, tin tức sẽ trễ. Nếu đi tiếp, nguy hiểm khôn lường. Chị nhớ lại lời căn dặn của anh Ba: “Dù thế nào, tin tức phải đến. Ta sống nhờ đó, đồng bào sống nhờ đó.”
Chị Cẩm không đi tiếp trên con đường mòn. Chị quyết định leo lên vách đá dốc, trèo qua ngọn đồi cỏ tranh hoang vu mà mọi người vẫn sợ vì có rắn độc và bom chưa nổ. Chị dùng hết sức lực, cào cấu vào đất đá, cứ bò lên như một con sơn dương.
Khi đến được nơi giao liên an toàn, trời đã gần sáng. Chiếc áo bà ba bạc màu của chị rách bươm, máu thấm ở đầu gối, nhưng cuộn giấy gói tin tức vẫn khô ráo, nguyên vẹn.
Mấy ngày sau, tin thắng trận rầm rộ lan về. Tiên Phước được giải phóng vào ngày 10-3-1975 (một trong những địa phương được giải phóng đầu tiên của miền Nam). Người dân Tiên Phước vỡ òa, những người con xa quê trở về.
Chị Sáu Cẩm vẫn tiếp tục công việc của mình, nhưng những bước chân của chị giờ đây đã đi trên con đường tự do. Tiên Phước đã thoát khỏi khói lửa. Những hòn đá ong, cây mít, và dòng suối cạn đã trở thành chứng nhân cho lòng kiên trung và sự hy sinh thầm lặng của những con người đất Quảng.
Trước đây, chúng ta chỉ học về chiến tranh qua sách giáo khoa, nó chỉ là những con số, những mốc thời gian. Nhưng qua câu chuyện này, ta cảm nhận được chiến tranh thật sự đau thương và hòa bình thật sự quý giá.
Chỉ vì có những người như chị Sáu Cẩm đã chấp nhận hy sinh từng chút một, kể cả mạng sống và hạnh phúc cá nhân, mà thế hệ tụi chúng ta hôm nay mới được ngồi học trong lớp học yên bình, được đi chơi trên những con đường không còn bom đạn. hình ảnh chị Sáu Cẩm giúp ta hiểu hơn về câu nói "Hòa bình là máu và nước mắt ".Những con đường ngôi làng yên bình được đánh đổi bằng sự hy sinh của cả thế hệ yêu nước .Ta cảm thấy tự hào về truyền thống anh hùng của vùng đất Tiên Phước một vùng quê một vùng quê giàu lòng yêu nước nơi đã đóng góp xương máu cho công cuộc giải phóng dân tộc .Ta phải có trách nhiệm ghi nhớ và trân trọng và trân trọng những cống hiến đó không để công lao của những người ngã xuống bị lãng quên



