Chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng: Người trọn đời vì dân tộc
Chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng: Người trọn đời vì dân tộc
Huỳnh Thúc Kháng (1876-1947), tên thật là Huỳnh Hanh, sinh ngày 1 tháng 10 năm 1876 tại Quảng Nam, là một chí sĩ yêu nước và chính khách lỗi lạc của Việt Nam. Ông nổi tiếng thông minh, đỗ đầu kỳ thi Hương năm 1900 và đỗ tiến sĩ năm 1904, nhưng không ra làm quan vì không muốn phục vụ triều đình đã khuất phục ngoại bang.
Cùng với Phan Châu Trinh và Trần Quý Cáp, ông là một trong những lãnh đạo phong trào Duy Tân, cổ vũ canh tân đất nước. Vì hoạt động này, ông bị thực dân Pháp bắt và đày ra Côn Đảo suốt 13 năm (1908-1921).
Sau khi được trả tự do, Huỳnh Thúc Kháng tiếp tục đấu tranh bằng con đường báo chí, sáng lập và làm chủ bút báo Tiếng Dân (1927-1943), một diễn đàn quan trọng đòi quyền dân chủ.
Cách mạng tháng Tám thành công, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã mời ông tham gia Chính phủ Liên hiệp lâm thời với chức vụ Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Đặc biệt, ông từng giữ quyền Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa từ tháng 5 đến tháng 10 năm 1946, khi Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp đàm phán, điều hành quốc sự theo phương châm “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”.
Cuộc đời Huỳnh Thúc Kháng là tấm gương sáng về tinh thần yêu nước, ý chí dấn thân vì độc lập, tự do của dân tộc.



