Bài viết

CHÍ SĨ PHẠM TẤT ĐẮC (1909 - 1935) – BẢN "CHIÊU HỒN NƯỚC" RÚNG ĐỘNG LƯƠNG TRI VÀ NGÒI BÚT THÉP BẤT TỬ CHỐN LAO TÙ

Ninh Bình14/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHÍ SĨ PHẠM TẤT ĐẮC (1909 - 1935) – BẢN "CHIÊU HỒN NƯỚC" RÚNG ĐỘNG LƯƠNG TRI VÀ NGÒI BÚT THÉP BẤT TỬ CHỐN LAO TÙ

Khi ngày càng nhiều nhà thơ, nhà văn đeo đuổi triết lý "phóng dục", tư tưởng "chênh vênh" có dấu hiệu bán linh hồn cho vong bản.. thì thế hệ 7x, 8x chúng tôi không thể không nhớ đến bài thơ "Chiêu Hồn Nước" của chí sĩ Phạm Tất Đắc. Lật giở từng trang tư liệu nhòa bụi thời gian, ta bỗng QUẶN THẮT trước những người anh hùng chưa từng cầm súng, nhưng lại dùng mồ hôi, máu và sinh mệnh để mài sắc ngọn bút, đâm thủng màn đêm nô lệ. Chào mừng quý độc giả đến với Chuyện với Năng số 58.

TUỔI MƯỜI TÁM VÀ BẢN DẠ KHÚC "CHIÊU HỒN NƯỚC" THỨC TỈNH NON SÔNG

Sinh ra giữa cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến gót giày đinh của KẺ THÙ TÀN ĐỘC chà xát lên quê hương, chàng thanh niên Phạm Tất Đắc mang trong tim một nỗi UẤT HẬN sục sôi. Mới 18 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của mộng mơ và hoài bão, ông đã KHƯỚC TỪ cuộc sống an phận của gia đình có điều kiện để đứng về phía quần chúng nhân dân. Bằng một trái tim nhỏ máu vì tiền đồ dân tộc, năm 1927, ông sáng tác bài thơ "Chiêu hồn nước" – một bản hùng ca bi tráng, thấm đẫm nước mắt kêu gọi đồng bào đứng lên phá xiềng gông. Lời thơ như sấm truyền, mang theo sức mạnh THÁC LŨ đánh thẳng vào tâm can những người dân mất nước:

"Cũng nhà cửa, cũng giang san

Thế mà nước mất nhà tan hỡi trời!

Nghĩ lắm lúc đang cười hóa khóc.

Muốn ra tay ngang dọc, dọc ngang.

Vạch trời thét một tiếng vang.

Cho thân tan với giang san nước nhà!"

Những vần thơ rực lửa ấy lập tức thức tỉnh hàng vạn thanh niên trí thức đương thời, thắp lên ngọn đuốc hy vọng giữa đêm trường nô lệ.

CHỐN LAO TÙ KHẮC NGHIỆT VÀ KHÍ TIẾT KIM CƯƠNG CỦA NGƯỜI YÊU NƯỚC

Hoảng sợ trước sức mạnh HỦY DIỆT từ ngòi bút của một cậu học trò 18 tuổi, chính quyền thực dân Pháp đã lập tức vây ráp, tịch thu tác phẩm và tống giam Phạm Tất Đắc. Bước vào chốn lao tù Hỏa Lò, đối mặt với những ĐÒN THÙ TÀN BẠO nhất của lũ giặc cướp nước, người thanh niên mỏng manh ấy đã thể hiện một khí tiết KIM CƯƠNG. Mặc cho kẻ thù dùng mọi nhục hình tra tấn dã man hòng BẺ GÃY ý chí, ông vẫn hiên ngang đối đáp, quyết không khai báo, không một lời ân hận hay van xin. Giữa ngục tối ẩm thấp, linh hồn người chí sĩ ấy vẫn trăn trở nỗi niềm Tổ quốc:

"Nghĩ thân thế héo hon tấc dạ,

Trông non sông lã chã dòng châu.

Một mình cảnh vắng đêm thâu.

Muốn đem máu đỏ nhuộm màu giang san"

Ngục tối có thể giam cầm thể xác, nhưng tuyệt đối không thể KHUẤT PHỤC được linh hồn rực lửa của một chí sĩ yêu nước.

NỖI ĐAU THỂ XÁC VÀ SỰ HY SINH BI TRÁNG ĐỂ LẠI TIẾC THƯƠNG VÔ HẠN

Những năm tháng đọa đày trong lao ngục cùng những trận đòn roi TÀN NHẪN đã VẮT KIỆT sức lực của Phạm Tất Đắc. Ông mắc căn bệnh hiểm nghèo. Dẫu được đồng chí tìm mọi cách cứu chữa sau khi ra tù, nhưng sinh mệnh của ông đã cạn kiệt. Ông trút hơi thở cuối cùng vào năm 1935, khi mới 26 tuổi – cái tuổi vẫn còn đang hừng hực nhựa sống cống hiến cho cách mạng. Bọn thực dân đã cướp đi sinh mệnh ông, nhưng chúng vĩnh viễn không thể dập tắt được ngọn lửa yêu nước mà ông đã thắp lên trong lòng muôn triệu người Việt Nam.

Hôm nay, hòa bình rực rỡ nắng vàng trên quê hương, nhưng để có được tự do ấy, máu xương của biết bao chí sĩ, anh hùng như Phạm Tất Đắc đã phải đổ xuống. Tuổi trẻ chúng ta xin cúi đầu tri ân, nguyện khắc cốt ghi tâm bài học về lòng yêu nước trong sáng, thuần khiết và mãnh liệt từ ngòi bút sắc lẹm của người thanh niên năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn