Chỉ thị thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân.
Cuối năm 1944, tình hình cách mạng Việt Nam có nhiều chuyển biến. Sau khi trở về Cao Bằng, Hồ Chí Minh nhận thấy cần xây dựng một lực lượng vũ trang phù hợp với điều kiện thực tế của cách mạng.
Người chủ trương đấu tranh phải tiến dần từ chính trị sang quân sự nhưng vẫn nhấn mạnh vai trò quan trọng của đấu tranh chính trị. Trong bối cảnh đó, Người chỉ thị thành lập một đội quân chủ lực đầu tiên.
Ngày 22/12/1944, tại khu rừng Trần Hưng Đạo, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân chính thức được thành lập.
Đội gồm 34 chiến sĩ, do Võ Nguyên Giáp chỉ huy. Đây là tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam ngày nay.
Điều đặc biệt là lực lượng ban đầu rất nhỏ. Đó không phải một đội quân đông người với trang bị hiện đại. Các chiến sĩ có vũ khí còn hạn chế và phải hoạt động trong điều kiện rừng núi khó khăn.
Nhưng Hồ Chí Minh không chỉ quan tâm đến việc có một lực lượng vũ trang. Người đặc biệt chú trọng đến phương thức hoạt động và mục tiêu chính trị của lực lượng này.
Chỉ hai ngày sau khi thành lập, ngày 25/12/1944, Đội đánh trận Phai Khắt. Ngày 26/12/1944, Đội tiếp tục đánh trận Nà Ngần. Cả hai trận đều giành thắng lợi.
Những chiến thắng đầu tiên có ý nghĩa rất lớn đối với một lực lượng vừa ra đời. Nó tạo niềm tin và cổ vũ phong trào cách mạng.
Từ 34 người ban đầu, lực lượng vũ trang cách mạng Việt Nam từng bước phát triển qua các giai đoạn lịch sử.
Nhìn lại sự kiện ngày 22/12/1944, có thể thấy Hồ Chí Minh không lựa chọn cách xây dựng lực lượng theo hướng chỉ chú trọng số lượng. Người đặt lực lượng vũ trang trong tổng thể của cuộc đấu tranh chính trị và cách mạng.



