CHỊ TUYẾT – NỮ DÂN CÔNG MỞ ĐƯỜNG TRONG ĐÊM
1. Con đường không có trên bản đồ
Con đường xuyên rừng chỉ tồn tại trong trí nhớ của dân công. Chị Tuyết là người thuộc lòng từng khúc, từng rễ cây, từng hố bom cũ.
2. Công việc thầm lặng
Ban ngày chị chặt cây, xóa dấu vết. Ban đêm chị dẫn từng đoàn gùi hàng, lặng lẽ như bóng rừng.
3. Đêm bom rơi
Bom nổ sát đội hình. Chị Tuyết bị mảnh đá rạch vào lưng nhưng vẫn đi đầu, không cho ai quay lại.
4. Con đường bằng máu
Sau trận đó, con đường được hoàn thành. Nhiều người nói đó là con đường được mở bằng mồ hôi và máu của chị em dân công.
5. Tên gọi còn mãi
Người rừng sau này gọi lối đi ấy là “đường Tuyết”, dù trên bản đồ không ghi.



