Chị Út Tịch: Biểu tượng bất tử của người phụ nữ cách mạng miền Tây
Chị Út Tịch: Biểu tượng bất tử của người phụ nữ cách mạng miền Tây

Chị Út Tịch: Biểu tượng bất tử của người phụ nữ cách mạng miền Tây

Ảnh: Tượng đài Chị Út Tịch tại xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh (Ảnh: Du lịch miền Tây)
Thân thế và cuộc đời cách mạng
Chị Út Tịch tên thật là Nguyễn Thị Út, sinh ngày 19 tháng 4 năm 1931 tại làng Tích Thiện, tổng Thạnh Trị, quận Cầu Kè, tỉnh Cần Thơ (nay thuộc xã Tam Ngãi, tỉnh Vĩnh Long). Là con thứ 3 trong gia đình nghèo, bà đã trải qua cuộc sống nô tỳ khi làm mướn cho địa chủ Hàm Giỏi vùng này từ nhỏ. Cha mất sớm khi bà mới 13 tuổi, cùng năm đó bà được chuộc thân nhờ sự ủng hộ của các cán bộ Việt Minh, từ đó bắt đầu hành trình tham gia cách mạng wikipedia.
Khi quân Pháp tái chiếm Nam bộ, Út xung phong tham gia chiến đấu chống thực dân với câu nói nổi tiếng: "Nó đánh mình, mình đánh nó!". Do tuổi còn nhỏ, ban đầu bà chỉ làm công tác giao liên, trinh sát cho lực lượng du kích địa phương, sau đó được tham gia trực tiếp các trận công đồn, đánh giặc. Sau khi kết hôn với chiến sĩ Lâm Văn Tịch, bà vẫn tiếp tục hoạt động trong đội du kích, chăm lo gia đình và con cái nhưng không bao giờ rời hàng ngũ cách mạng vietnamnet.
Chiến công và câu nói bất hủ
Năm 1965, Nguyễn Thị Út được bầu làm nữ anh hùng chiến sĩ thi đua lực lượng vũ trang toàn miền Nam với thành tích: tham gia 23 trận lớn nhỏ (trong đó 8 trận kháng chiến chống Pháp), diệt và làm bị thương hơn 200 tên địch, thu về 70 súng vũ khí, nhiều lần dẫn bộ đội diệt đồn bốt địch mà không tốn một viên đạn hcm.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Bà nổi tiếng với câu nói bất hủ "Còn cái lai quần cũng đánh" khi đối mặt với lời khuyên nghỉ ngơi khi đang mang thai, nhưng vẫn quyết định tham gia chiến đấu cùng đồng đội. Hình ảnh chị được nhà văn Nguyễn Thi xây dựng thành nhân vật chính trong tác phẩm Người mẹ cầm súng, sau đó được chuyển thể thành bộ phim Mẹ vắng nhà năm 1979, đoạt giải Bông Sen vàng tại Liên hoan phim Việt Nam năm 1980 tuoitre.
Sự hy sinh và di sản
Vào ngày 27 tháng 11 năm 1968, trong trận rải thảm B52 của Không lực Hoa Kỳ xuống vùng Tân Châu, Châu Đốc (nay thuộc An Giang), bà và người con gái thứ 3 bị thương nặng và hy sinh sau đó, chỉ ở độ tuổi 37. Chị để lại sáu đứa con, trong đó đứa út mới chỉ sinh được 14 ngày.
Sau khi hi sinh, Nhà nước Việt Nam đã tuyên dương chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 5 tháng 5 năm 1965, trao Huân chương Quân công Giải phóng hạng ba. Hiện nay, Khu tưởng niệm nữ Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Thị Út tại xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè được xây dựng với tổng diện tích hơn 6.900 mét vuông, làm nơi trưng bày truyền thống và tưởng niệm công lao của chị.
Câu chuyện về Chị Út Tịch không chỉ là câu chuyện về một nữ anh hùng cách mạng, mà còn là hình ảnh của người mẹ, người vợ và người đồng đội đã hy sinh tất cả cho đất nước. Hình bóng của chị vẫn còn sống mãi trong lòng nhân dân miền Tây, là ngọn lửa cảm hứng cho thế hệ mai sau tiếp nối công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.



