CHỊ ÚT TỊCH – BIỂU TƯỢNG BẤT TỬ CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ MIỀN TÂY
Chị Út Tịch, tên thật là Nguyễn Thị Út, sinh năm 1931 tại Tam Ngãi, Vĩnh Long, trong vùng người Kinh và Khmer cùng sinh sống. Mồ côi mẹ từ nhỏ, chị từng bán chè, gánh nước, mót lúa để kiếm sống. Lấy chồng sớm và có sáu người con, chị vốn là người phụ nữ ít nói nhưng mạnh mẽ, đã quyết làm điều gì thì quyết tâm làm đến cùng.
Chồng chị, ông Lâm Văn Tịch, là người Khmer và là cán bộ cách mạng hoạt động bí mật. Sau khi chồng bị địch sát hại, chị đưa các con lên rừng và xin gia nhập đội du kích. Từ một người mẹ lam lũ, chị trở thành một chiến sĩ kiên cường giữa chiến trường đầy gian khổ.
Không được đào tạo bài bản, chị chiến đấu bằng lòng quả cảm, kinh nghiệm và ý chí bảo vệ quê hương. Dù có người khuyên chị trở về vì sáu người con còn nhỏ, chị chỉ đáp: “Về rồi thì ai đánh giặc?”. Câu nói ngắn gọn ấy đã trở thành hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần bất khuất của người phụ nữ Nam Bộ thời chiến.
Năm 1968, chị Út Tịch hy sinh khi người con út mới vừa lên ba. Sự ra đi của chị không có lễ tang lớn hay những nghi thức long trọng, nhưng để lại nỗi tiếc thương sâu sắc trong lòng người dân miền Tây.
Chị Út Tịch không chỉ là một biểu tượng cách mạng. Chị còn là hình ảnh của người mẹ, người vợ và người phụ nữ bình dị đã vượt lên mất mát để bảo vệ quê hương. Tên tuổi chị sống mãi không chỉ trong lịch sử, mà còn trong ký ức và tình cảm của những người dân miền Tây Nam Bộ.



