Chị Út Tịch – Còn Cái Lai Quần Cũng Đánh
Đây là câu chuyện có thật về nữ anh hùng Nguyễn Thị Út, thường gọi là Út Tịch – người phụ nữ Nam Bộ kiên cường, vừa chiến đấu, vừa chăm lo gia đình trong những năm kháng chiến chống Mỹ.
Út Tịch sinh năm 1931 tại tỉnh Trà Vinh, trong một gia đình nghèo giàu lòng yêu nước. Từ nhỏ, bà đã quen với cuộc sống lao động vất vả và chứng kiến cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá. Lớn lên, bà tham gia cách mạng, làm giao liên, nuôi giấu cán bộ rồi trực tiếp chiến đấu. Ở chiến trường Nam Bộ, bà nổi tiếng gan dạ, mưu trí, nhiều lần cùng du kích đánh địch, bảo vệ xóm làng. Điều khiến nhiều người cảm phục là dù hoạt động cách mạng gian khổ, bà vẫn chăm lo đàn con nhỏ. Có khi vừa bồng con, vừa lo tiếp tế cho bộ đội. Có lúc đang làm ruộng nghe tin có địch càn, bà lập tức tham gia chiến đấu. Câu nói nổi tiếng gắn với tên tuổi bà là: “Còn cái lai quần cũng đánh.” Ý nói dù khó khăn đến đâu, dù chỉ còn mảnh vải cuối cùng, bà vẫn quyết tâm chiến đấu đến cùng vì quê hương. Câu nói ấy trở thành biểu tượng cho tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam. Đồng đội kể rằng Út Tịch sống chân thành, thương người, sẵn sàng nhận việc khó và không ngại hy sinh. Bà là chỗ dựa tinh thần của nhiều chị em trong vùng kháng chiến. Năm 1968, bà anh dũng hy sinh, để lại niềm tiếc thương lớn cho đồng bào Nam Bộ. Sau đó, bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhà văn Nguyễn Thi đã lấy hình tượng Út Tịch để viết nên tác phẩm nổi tiếng “Người mẹ cầm súng”. Câu chuyện về Út Tịch nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: “Người phụ nữ Việt Nam không chỉ giàu tình thương mà còn vô cùng kiên cường khi Tổ quốc lâm nguy.”



