CHỊ ÚT TỊCH – NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG HUYỀN THOẠI VÀ TINH THẦN "CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH"
Câu chuyện kiên cường về Nữ anh hùng Út Tịch – người con gái Trà Vinh tay không gặt lúa nuôi con, tay súng bám trụ xóm làng, trở thành biểu tượng quật cường của người phụ nữ miền Nam trong kháng chiến.

Chị Nguyễn Thị Út (thường gọi là Út Tịch) sinh năm 1931 tại xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo đi làm thuê từ nhỏ, chị sớm nếm trải những đắng cay, áp bức dưới thời thực dân phong kiến. Chính hoàn cảnh gian khổ ấy đã hun đúc trong chị một chí khí quật cường và tinh thần phản kháng mãnh liệt.
Trưởng thành trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, chị Út Tịch vừa làm mẹ của 8 người con, vừa là một nữ du kích mưu trí, dũng cảm nổi tiếng khắp vùng Cầu Kè. Chị cùng đồng đội liên tục bám đất, bám dân, tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, tiêu hao nhiều lực lượng địch và bẻ gãy nhiều trận càn quét dã man.
Hình ảnh người mẹ miền Nam tay ôm con nhỏ, tay cầm súng bám trụ xóm làng đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù. Khi được hỏi về quyết tâm đánh giặc giữ làng, chị đã thốt lên câu nói đi vào lịch sử kháng chiến của dân tộc:
"Còn cái lai quần cũng đánh!"
Câu nói mộc mạc nhưng chan chứa ý chí quật cường ấy đã trở thành biểu tượng sống động cho quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước của toàn thể nhân dân ta.
Năm 1965, chị Nguyễn Thị Út vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Đến ngày 27 tháng 11 năm 1968, trong một trận tập kích bằng máy bay trận địa ác liệt của địch tại vùng căn cứ Tân Châu (Tây Ninh), chị Út Tịch đã dũng cảm hy sinh khi tuổi đời mới 37, dâng trọn tuổi xuân và cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.


