Chị Võ Thị Sáu - Bông hoa bất tử giữa chiến trường
Tháng hai năm 1952, tại nhà tù Côn Đảo gió lộng, tiếng gầm của sóng biển dường như không lấn át được khí phách hiên ngang của một người tù trẻ tuổi. Cô gái mang tên Võ Thị Sáu, quê ở miền đất Đỏ gian khó nhưng kiên cường, đang đối mặt với những giờ phút cuối cùng của cuộc đời. Dù chịu đựng nhiều hình thức tra tấn dã man của thực dân Pháp, ánh mắt của chị chưa bao giờ nguội lạnh ngọn lửa đấu tranh và niềm tin tất thắng vào cách mạng.
Sinh ra trong một gia đình nghèo chịu nhiều áp lực ách áp bức, Võ Thị Sáu sớm tham gia cách mạng từ khi mới mười bốn tuổi. Chị làm liên lạc, tiếp tế, rồi trực tiếp tham gia chiến đấu lập nhiều chiến công xuất sắc. Trận chiến quyết liệt tại quê nhà năm 1949 đã khiến chị sa vào tay giặc. Dù bị giam giữ qua nhiều nhà tù khét tiếng như Chí Hòa rồi đày ra Côn Đảo, ý chí sắt đá của chị chưa từng suyuy suyển. Trước tòa án quân sự của kẻ thù, khi chúng chưa kịp tuyên án tử hình, chị đã hiên ngang hô vang những khẩu hiệu đả đảo thực dân Pháp, khiến bọn quan tòa và kẻ thù phải khiếp sợ trước tinh thần thép của một thiếu nữ mười chín tuổi.
Sáng ngày 23 tháng 1952, khi bọn đao phủ đưa chị ra pháp trường tại Côn Đảo, chị từ chối bịt mắt và kiên quyết yêu cầu được nhìn thẳng vào khẩu súng của kẻ thù. Thay vì tỏ ra sợ hãi, chị cất cao tiếng hát bài "L'Internationale" và "Tiến quân ca" giữa chốn lao tù tối tăm, biến pháp trường thành nơi tôn vinh lòng dũng cảm. Khoảnh khắc tiếng hát dừng lại cũng là lúc chị ngã xuống, hóa thân vào lòng đất mẹ, để lại sự tiếc thương vô hạn và niềm tự hào vô bờ bến cho đồng bào cả nước.
Tên tuổi và cuộc đời của chị Võ Thị Sáu mãi mãi là biểu tượng cao đẹp về chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Hình ảnh bông hoa lê ki ma nở trắng bên mộ chị tại Côn Đảo ngày nay vẫn nhắc nhở các thế hệ mai sau về lòng biết ơn sâu sắc đối với sự hy sinh xương máu của thế hệ cha anh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc.



