Chị Võ Thị Sáu – Đóa hoa lê-ki-ma bất tử của vùng Đất Đỏ
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, biểu tượng cho tinh thần bất khuất của thế hệ trẻ Việt Nam. Chị Võ Thị Sáu – người con gái vùng Đất Đỏ – chính là đóa hoa rực rỡ nhất, người đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập tự do, để lại lòng ngưỡng mộ vô hạn trong trái tim mỗi người dân đất Việt.
Chị Võ Thị Sáu – Đóa hoa lê-ki-ma bất tử của vùng Đất Đỏ
Chị Võ Thị Sáu (tên thật là Nguyễn Thị Sáu) sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay thuộc huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Sinh ra trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng, ngay từ khi mới 14 tuổi, chị đã sớm giác ngộ và tham gia vào đội Công an xung phong Đất Đỏ. Với sự thông minh, dũng cảm và lòng yêu nước nồng nàn, chị đã lập được nhiều chiến công hiển hách, khiến kẻ thù phải khiếp sợ.
Vùng Đất Đỏ thời ấy là chiến trường ác liệt, nơi ghi dấu những bước chân nhỏ bé nhưng kiên cường của người thiếu nữ trẻ. Chị không quản ngại nguy hiểm, nhiều lần trực tiếp tham gia các trận đánh, ném lựu đạn tiêu diệt ác ôn và phá hoại các cuộc mít tinh của quân Pháp. Hình ảnh người con gái nhỏ nhắn với đôi mắt sáng rực lửa căm thù đã trở thành nỗi ám ảnh đối với quân xâm lược tại địa phương.
Năm 1950, trong một lần thực hiện nhiệm vụ tại chợ Đất Đỏ, chị Võ Thị Sáu không may sa vào tay giặc. Dù bị tra tấn dã man bằng đủ mọi cực hình, người con gái ấy vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo, một lòng trung thành với Đảng và Cách mạng. Trước tinh thần thép của chị, thực dân Pháp đã hèn hạ tuyên án tử hình chị khi chị chưa đầy 18 tuổi – một bản án vi phạm cả luật pháp quốc tế lúc bấy giờ.
Sáng ngày 23 tháng 01 năm 1952, tại pháp trường Hàng Dương, Côn Đảo, trước khi loạt súng tàn bạo vang lên, chị Võ Thị Sáu đã khước từ chiếc băng đen bịt mắt. Chị muốn được nhìn ngắm quê hương lần cuối và hiên ngang nhìn thẳng vào họng súng quân thù. Tiếng hát của chị vang lên giữa không gian tĩnh lặng:
"Chờ đêm nay, sáng mai đây, hồn tôi sẽ về với quê hương..."
Chị hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng cái chết của chị đã trở thành một bài ca bất tử. Chị ngã xuống, nhưng đôi mắt chị vẫn mở trừng trừng như một lời khẳng định về sự chiến thắng của chính nghĩa trước bạo tàn.
Cuộc đời của chị Võ Thị Sáu là minh chứng cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Ngày nay, tên chị được đặt cho nhiều con đường, trường học trên khắp mọi miền đất nước. Ngôi mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương luôn ngào ngạt hương hoa và ánh nến của những ngườicon từ phương xa về thăm viếng. Chị không chỉ là một anh hùng, chị đã trở thành một biểu tượng tinh thần, là đóa hoa lê-ki-ma mãi mãi không bao giờ tàn trong tâm thức của các thế hệ thanh niên Việt Nam, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình và lòng tự tôn dân tộc.



