CHỊ VÕ THỊ SÁU: MÙA HOA PHƯỢNG ĐỎ KHÔNG BAO GIỜ TẮT Ở ĐẤT ĐỎ
Giữa vùng đất Đất Đỏ rợp bóng phượng vĩ, câu chuyện về người con gái 19 tuổi Võ Thị Sáu vẫn ngời sáng như một huyền thoại kiên trung. Trước họng súng kẻ thù, chị thản nhiên cài bông hoa phượng lên tóc, cất cao tiếng hát yêu nước, biến tuổi thanh xuân thành một bài ca bất tử cho độc lập tự do.

Nắng tháng Năm rực rỡ dội xuống vùng đất Đất Đỏ (Bà Rịa - Vũng Tàu), thắp lên những vòm phượng rợp trời một màu đỏ chói chang như lửa múa. Giữa không gian tràn ngập sắc hoa ấy, hình ảnh người nữ anh hùng thiếu niên Võ Thị Sáu lại ùa về trong ký ức người dân Nam Bộ như một biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm.
Mới 12 tuổi, chị Sáu đã tham gia cách mạng, trở thành nữ trinh sát quả cảm của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Nhỏ nhắn nhưng gan trí, chị nhiều lần luồn sâu vào vùng địch kiểm soát, thực hiện những trận đánh táo bạo khiến kẻ thù khiếp vía. Năm 1950, trong một chiến dịch trinh sát tại chợ Đất Đỏ đúng mùa phượng nở, chị bị địch bắt. Dù gánh chịu vô vàn trận tra tấn dã man từ nhà tù Bà Rịa đến Côn Đảo, người thiếu nữ tuổi teen ấy vẫn giữ trọn khí tiết, không một lời xưng khai.
Ngày 23 tháng 1 năm 1952, kẻ thù đưa chị ra pháp trường Côn Đảo. Khi nhìn thấy những chòm cây rừng bừng nở hoa sắc thắm dưới cái nắng biển khơi, chị Sáu bình thản mỉm cười. Chị từ chối bịt mắt, muốn nhìn ngắm quê hương đất nước đến phút cuối cùng. Trước họng súng lạnh ngắt của lưỡi lê, chị thản nhiên ngắt một bông hoa ngực áo cài lên tóc, cất cao giọng hát bài Tiến quân ca vang vọng khắp không gian.
Tiếng súng nổ vang, người con gái Đất Đỏ ngã xuống ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, rực rỡ và nồng nàn như chính sắc phượng đỏ mùa hè. Chị Sáu đã ra đi, nhưng ngọn lửa kiên trung ấy chưa bao giờ tắt. Mỗi mùa hoa phượng nở trên khắp dải đất Việt Nam như lại thắp lên khúc ca tri ân người nữ anh hùng đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho hòa bình hôm nay.



