Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHỊ VÕ THỊ SÁU - NGỌN LỬA KHÔNG TÊN

Võ Thị Sáu (1933 – 23 tháng 1 năm 1952) là một nữ du kích trong Chiến tranh Việt-Pháp ở Việt Nam, người nhiều lần thực hiện các cuộc mưu sát nhắm vào các sĩ quan Pháp và những người Việt cộng tác với chính quyền thực dân Pháp tại miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ.

Ninh Bình07/05/2026VŨ THỊ HẠNH (TRƯỜNG TIỂU HỌC TÂN THỊNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHỊ VÕ THỊ SÁU - NGỌN LỬA KHÔNG TÊN

BÀI DỰ THI: “NGỌN LỬA KHÔNG TÊN”

(Câu chuyện thời hoa lửa – Tỉnh Ninh Bình)

Người viết: Vũ Thị Hạnh – Giáo viên Trường Tiểu học Tân Thịnh - xã Nam Hồng – tỉnh Ninh Bình

Có những buổi chiều đứng lớp, tôi thường lặng đi rất lâu khi nhìn ánh mắt học trò. Những đôi mắt trong veo ấy khiến tôi nghĩ nhiều hơn về hòa bình – thứ mà các em đang có một cách tự nhiên, như nắng, như gió, như bầu trời vốn dĩ phải xanh. Nhưng với tôi, hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của biết bao con người trong “thời hoa lửa”.

Tôi sinh ra ở Ninh Bình – mảnh đất yên bình, nơi những cánh đồng lúa trù phú trải dài thẳng cánh cò bay, bên dòng sông Đáy hiền hòa. Tuổi thơ tôi lớn lên trong tiếng ru của mẹ, trong mùi rơm rạ và những mùa gặt vàng óng. Nhưng càng sống lâu trong hòa bình, tôi càng thấy mình cần phải hiểu sâu hơn về cái giá của hòa bình. Trong những giờ dạy Lịch sử cho học sinh tiểu học, tôi thường kể cho các em nghe về những con người đã sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc. Và có một câu chuyện luôn khiến tôi nghẹn lại mỗi lần nhắc đến – câu chuyện về nữ anh hùng Võ Thị Sáu.

Cô Sáu không phải là một huyền thoại xa vời. Cô là một cô gái thật, bằng xương bằng thịt, đã từng sống, từng cười, từng mơ như bất kỳ đứa trẻ nào. Nhưng giữa thời chiến, cô đã chọn một con đường khác – con đường của lòng yêu nước và sự hy sinh. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cô gái tuổi mười lăm ấy dấn thân vào hoạt động cách mạng giữa bom đạn. Ở cái tuổi mà học trò của tôi hôm nay còn đang viết những dòng chữ đầu đời, cô đã đối mặt với hiểm nguy, với mất mát, với cả cái chết đang rình rập. Và rồi cô bị bắt. Nhưng điều khiến tôi day dứt nhất không phải là sự khốc liệt của tra tấn, mà là sự bình thản của cô trước tất cả. Người ta kể rằng, trong những ngày cuối cùng ở Côn Đảo, cô vẫn giữ ánh mắt sáng, vẫn không cúi đầu, vẫn tin vào ngày đất nước sẽ được tự do. Tôi đã từng đứng trước những giọt nước mắt của học trò khi kể đến đoạn cô Sáu hy sinh. Có em hỏi tôi:
- “Cô ơi, sao người ta lại dũng cảm được như vậy ạ?”

Tôi không trả lời ngay được. Vì chính tôi cũng đang tự hỏi mình điều đó. Có lẽ, dũng cảm không phải là không sợ hãi. Dũng cảm là khi người ta vẫn bước đi dù biết phía trước là điều không thể quay lại.

Mỗi lần đứng trước lá cờ Tổ quốc tung bay trong sân trường Tiểu học Tân Thịnh xã Nam Hồng, tôi lại thấy trong lòng mình có một điều gì đó rất khó gọi tên. Như thể đâu đó trong gió, vẫn còn vang lên tiếng bước chân của những người đã đi qua chiến tranh, để lại phía sau tuổi trẻ của mình. Tôi dạy các em học sinh biết yêu quê hương từ những điều nhỏ nhất: giữ gìn sách vở, biết nói lời cảm ơn, biết sống tử tế. Nhưng sâu trong lòng, tôi luôn mong các em hiểu rằng: hòa bình không chỉ để hưởng thụ, mà còn để biết ơn.

Tôi gọi câu chuyện về cô Sáu là “ngọn lửa không tên”. Vì ngọn lửa ấy không chỉ thuộc về lịch sử, mà còn sống trong từng con người biết trân trọng hiện tại. “Thời hoa lửa” đã qua, nhưng ngọn lửa ấy chưa từng tắt. Nó vẫn cháy trong trang sách, trong ký ức dân tộc, và trong trái tim của những người đang sống hôm nay. Và tôi – một giáo viên nhỏ bé ở xã Nam Hồng – chỉ mong mình có thể giữ được một phần ngọn lửa ấy, để truyền lại cho học trò, để các em lớn lên không chỉ trong hòa bình, mà còn trong lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã làm nên hòa bình ấy

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn