Chị Võ Thị Sáu – Người con gái Đất đỏ kiên trung, bất khuất trước ngọn súng kẻ thù!
Trong lịch sử kháng chiến của dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, là biểu tượng cho sức mạnh và tinh thần yêu nước không bao giờ tắt. Đó là thời kỳ mà tuổi trẻ Việt Nam "xếp bút nghiên, lên đường chiến đấu", nơi mà cái chết cũng không thể làm chùn bước chân của những người con quả cảm. Trong hàng ngàn tấm gương ,hình ảnh chị Võ Thị Sáu ngã xuống tại Côn Đảo với nụ cười trên môi và bài hát "Chiến sĩ Việt Nam" trên môi mãi mãi là một khúc ca bất tử.
Chị Võ Thị Sáu (tên thật là Nguyễn Thị Sáu) sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay là xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Lớn lên trong cảnh đất nước bị lầm than bởi ách thống trị của thực dân Pháp, chị sớm chứng kiến những hành động dã man của kẻ thù đối với đồng bào, quê hương.
Ngay từ năm 14 tuổi, khi tuổi đời còn rất trẻ, chị đã giác ngộ và tham gia các hoạt động bí mật ở địa phương. Chị gia nhập đội Công an xung phong Đất Đỏ, làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và trực tiếp tham gia các trận chiến đấu. Tuổi thơ gắn liền với quê hương nắng gió, tình yêu quê hương đã hun đúc trong chị một ý chí kiên cường và lòng căm thù giặc sâu sắc.
Năm 1950, trong một lần thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt tên cai tổng Tòng khét tiếng ác ôn tại chợ Đất Đỏ, chị bị chính quyền Pháp bắt giữ. Khi ấy, chị mới 16 tuổi. Mặc dù bị kẻ thù tra tấn dã man và áp dụng mọi cực hình, chị Sáu vẫn giữ vững khí tiết, không hé môi nửa lời về tổ chức và đồng đội.
Tại phiên tòa đại hình của kẻ thù, dẫu tuổi đời còn rất nhỏ, chị đã hiên ngang khẳng định: "Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội". Khi bị kết án tử hình, chị thét lớn: "Tao còn mấy thùng rác ở khám Chí Hòa, tụi bây vô mà tịch thu!". Lời nói ấy không chỉ thể hiện sự bất trị, mà còn là lời sỉ nhục mạnh mẽ đối với sự phi lý của kẻ thù.
Tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp quyết định đưa chị ra Côn Đảo để xử bắn. Sáng ngày 23/1/1952, khi đi giữa hai hàng lính, chị Sáu vẫn ung dung, mỉm cười. Chị yêu cầu không bịt mắt, để đôi mắt được nhìn thấy đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng. Chị hát bài "Chiến sĩ Việt Nam", tiếng hát vang vọng khắp nghĩa trang Hàng Dương, làm rung động cả những người lính sắp bắn chị.
Tiếng súng nổ, chị Võ Thị Sáu ngã xuống, nhưng tinh thần của chị đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho biết bao thế hệ tuổi trẻ Việt Nam sau này. Hình ảnh người thiếu nữ kiên trung với nụ cười trên môi trước họng súng kẻ thù là biểu tượng vĩnh cửu của lòng yêu nước và ý chí quật cường.
Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu nay đã trở thành một bài học lớn cho thế hệ trẻ. Nó là lời nhắc nhở rằng hòa bình, độc lập hôm nay đã được đánh đổi bằng máu xương và tuổi thanh xuân của biết bao người con ưu tú. Tinh thần Võ Thị Sáu cần được kế thừa và phát huy: Đó là tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám hy sinh vì lợi ích chung, để xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp.



