cHỊ Võ Thị Tần.
Giữa chảo lửa Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, có một cô gái nhỏ nhắn nhưng mang ánh mắt vô cùng cương nghị, đó là Võ Thị Tần. Ở tuổi 24, chị là Tiểu đội trưởng của 9 cô em gái khác, những người mà chị coi như ruột thịt trong gia đình.
Giữa chảo lửa Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, có một cô gái nhỏ nhắn nhưng mang ánh mắt vô cùng cương nghị, đó là Võ Thị Tần. Ở tuổi 24, chị là Tiểu đội trưởng của 9 cô em gái khác, những người mà chị coi như ruột thịt trong gia đình.
Người chị cả giữa làn bom đạn
Trong khi những cô gái khác đôi khi còn lo sợ trước tiếng rít của phản lực Mỹ, Tần luôn là người bước ra trước. Chị không chỉ chỉ huy việc san lấp hố bom mà còn là người truyền lửa, dùng tiếng hát để át tiếng bom. Đối với các em trong tiểu đội như Cúc, Nhỏ hay Xuân, chị Tần vừa là chỉ huy, vừa là người chị cả lo từng bát cơm, giấc ngủ dưới hầm chữ A chật chội.
Chỉ 5 ngày trước cái chiều định mệnh ấy, Tần ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, viết thư về cho mẹ. Bức thư ấy sau này trở thành một kỷ vật vô giá:
"Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ! Đêm đến chúng con đi làm, ban ngày nghỉ ngơi. Bom đạn giặc Mỹ trút xuống đây nhiều lắm, nhưng chúng con chẳng sợ đâu. Chỉ cần đường thông cho xe vào Nam là chúng con sướng lắm rồi..."
Chị viết về cái chết nhẹ tựa lông hồng, về việc mái tóc của các cô gái bị bụi trường sơn làm cho xơ xác nhưng nụ cười thì vẫn luôn rạng rỡ. Chị hứa với mẹ chiến tranh xong sẽ về giúp mẹ việc đồng áng, sẽ tìm một người tâm đầu ý hợp để mẹ yên lòng.
Cuộc chia ly không hẹn trước
Chiều ngày 24/7/1968, sau khi trận bom thứ 15 vừa dứt, Tần thổi còi tập trung tiểu đội. Chị cùng các em nhanh chóng lao ra mặt đường để san lấp hố bom cho đoàn xe sắp tới. Bụi đỏ bám đầy tóc, mồ hôi nhễ nhại trên những khuôn mặt thanh tân.
Bỗng nhiên, tiếng rít xé toạc bầu trời. Một tốp máy bay quay lại bất ngờ. Tần chỉ kịp hô lớn: "Tất cả xuống hầm!". Chị là người cuối cùng bước xuống để đảm bảo các em đã an toàn. Nhưng quả bom định mệnh ấy đã rơi trúng cửa hầm. Một tiếng nổ rung trời, khói bụi mịt mù che khuất cả một vùng đồi trọc.
Khi khói tan, chẳng còn tiếng hát, cũng chẳng còn tiếng hô chỉ huy đanh thép của Tần. Tất cả chỉ còn là một vùng đất đỏ bị cày xới tan hoang. Mười cô gái, mười đóa hoa vừa chớm nở, đã nằm lại mãi mãi dưới lòng đất mẹ khi tuổi đời chỉ mới đôi mươi.
Sự bất tử của người con gái Hà Tĩnh
Người ta tìm thấy Tần cùng các đồng đội trong tư thế như đang ôm lấy nhau. Bức thư chị viết cho mẹ vẫn còn đó, nhưng người viết thì chẳng bao giờ trở về nữa. Chị ngã xuống, nhưng con đường Đồng Lộc đêm ấy vẫn thông suốt, những đoàn xe vẫn rầm rập tiến về phía Nam như minh chứng cho lời thề của chị: "Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được tắc".
Cảm xúc về nhân vật: Võ Thị Tần không chỉ là một anh hùng, chị là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng. Chị gác lại tình yêu lứa đôi (chị đã có người yêu và hẹn ước ngày hòa bình) để dành trọn thanh xuân cho Tổ quốc



