“Chia lửa” với chiến trường Điện Biên Phủ
“Chia lửa” với Điện Biên Phủ – những trận đánh ở nơi khác, nhưng cùng góp sức cho một chiến thắng lịch sử.
“CHIA LỬA” VỚI CHIẾN TRƯỜNG ĐIỆN BIÊN PHỦ
Những trận đánh ở những nơi khác góp phần làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ
7
Mùa xuân năm 1954, khi những đoàn quân Việt Minh đang ngày đêm áp sát tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, cuộc chiến không chỉ diễn ra ở thung lũng phía Tây Bắc.
Ở nhiều chiến trường khác trên khắp Đông Dương, những trận đánh cũng đồng loạt diễn ra.
Đó là một cách “chia lửa” với Điện Biên Phủ.
Mục tiêu là buộc quân Pháp phải phân tán lực lượng, không thể tập trung toàn bộ sức mạnh cho Điện Biên Phủ, đồng thời mở rộng thế tiến công của quân và dân Việt Nam trên nhiều hướng.
Một chiến trường không đơn độc
Điện Biên Phủ được quân Pháp xây dựng thành một tập đoàn cứ điểm lớn với hệ thống cứ điểm liên hoàn.
Họ kỳ vọng nơi đây sẽ trở thành một “cái bẫy” để thu hút và tiêu diệt lực lượng chủ lực Việt Minh.
Nhưng phía Việt Nam không chỉ lựa chọn một hướng tiến công.
Trong kế hoạch tác chiến Đông – Xuân 1953–1954, nhiều chiến trường được mở ra.
Từ Tây Bắc, Thượng Lào, Trung Lào, Hạ Lào, đến Tây Nguyên và các vùng đồng bằng, các lực lượng Việt Minh liên tục hoạt động.
Mỗi chiến trường có nhiệm vụ riêng.
Nhưng tất cả cùng hướng đến một mục tiêu lớn:
Làm cho đối phương phải căng mình trên nhiều hướng.
“Chia lửa” ở Thượng Lào
Một trong những hướng phối hợp quan trọng là Thượng Lào.
Quân Việt Nam phối hợp với lực lượng cách mạng Lào mở các hoạt động quân sự, tạo sức ép lên quân Pháp.
Khi phải đối phó với tình hình ở Lào, quân Pháp buộc phải điều động lực lượng và phương tiện.
Điều đó đồng nghĩa với việc lực lượng có thể sử dụng tại Điện Biên Phủ bị hạn chế.
Đối với chiến trường Điện Biên Phủ, mỗi đơn vị đối phương bị kéo đi nơi khác đều có ý nghĩa.
Đó chính là “chia lửa”.
Những trận đánh kéo giãn đội hình đối phương
Ở nhiều nơi khác, các đơn vị Việt Minh tiếp tục tiến công hoặc uy hiếp những vị trí quan trọng.
Quân Pháp phải đối mặt với một bài toán khó:
Nếu tập trung quân cho Điện Biên Phủ, những địa bàn khác có thể bị tiến công.
Nếu phân tán quân để giữ các vị trí ấy, sức mạnh tại Điện Biên Phủ lại suy giảm.
Đó chính là thế trận mà Bộ Tổng Tư lệnh Việt Minh muốn tạo ra.
Không cho đối phương được lựa chọn một chiến trường duy nhất.
Một cuộc chiến của cả Đông Dương
Điện Biên Phủ thường được nhớ đến qua hình ảnh những khẩu pháo được kéo bằng sức người qua núi rừng, những chiến hào ngày càng siết chặt quanh tập đoàn cứ điểm và những trận chiến ác liệt kéo dài 56 ngày đêm.
Nhưng chiến thắng ấy không chỉ được tạo nên trong 56 ngày.
Nó là kết quả của cả một quá trình chuẩn bị và phối hợp trên nhiều chiến trường.
Ở phía sau Điện Biên Phủ là những tuyến vận tải.
Là hàng vạn dân công.
Là những đoàn xe, ngựa thồ, xe đạp thồ vận chuyển lương thực, đạn dược.
Là những đơn vị chiến đấu trên các hướng khác.
Và là những người dân địa phương đóng góp sức người, sức của.
Mỗi chiến trường đều góp một phần vào sức mạnh chung.
Khi Điện Biên Phủ bắt đầu
Ngày 13/3/1954, quân Việt Minh mở cuộc tiến công vào tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Những trận đánh diễn ra ngày càng dữ dội.
Trong khi đó, trên nhiều địa bàn khác, hoạt động quân sự vẫn tiếp diễn.
Quân Pháp không thể hoàn toàn dồn lực cho Điện Biên Phủ.
Hệ thống phòng thủ ở nhiều nơi bị uy hiếp.
Các tuyến giao thông bị đánh phá.
Nhiều vị trí phải tăng cường phòng thủ.
Ngọn lửa chiến tranh được phân tán trên nhiều hướng.
Và trong lúc ấy, vòng vây tại Điện Biên Phủ ngày càng khép chặt.
“Chia lửa” – một phần của nghệ thuật chiến tranh
Nhìn từ hôm nay, “chia lửa” với Điện Biên Phủ không đơn thuần là những trận đánh diễn ra ở nơi khác.
Đó là một cách tổ chức thế trận.
Muốn đánh một đối phương mạnh hơn về hỏa lực, không nhất thiết phải đối đầu với toàn bộ sức mạnh của họ cùng một lúc.
Phải khiến họ phân tán lực lượng, phân tán sự chú ý và không thể tập trung ưu thế ở một điểm.
Đó là một trong những yếu tố góp phần tạo nên thế trận cho chiến dịch Điện Biên Phủ.
Ngày chiến thắng
Chiều 7/5/1954, lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries.
Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ thất thủ.
Nhưng phía sau chiến thắng ấy là biết bao người đã chiến đấu trên những chiến trường khác.
Họ có thể không trực tiếp có mặt tại Điện Biên Phủ.
Không phải ai cũng biết tên họ.
Nhưng họ đã góp phần làm cho quân Pháp không thể tập trung toàn lực vào thung lũng này.
Họ đã “chia lửa”.
Một chiến thắng được tạo nên từ nhiều chiến trường
Điện Biên Phủ là điểm quyết định, nhưng Điện Biên Phủ không đứng một mình.
Ở những nơi khác, những trận đánh, những cuộc hành quân và những hoạt động phối hợp đã góp phần kéo giãn lực lượng Pháp.
Vì thế, khi nhắc đến Chiến thắng Điện Biên Phủ, bên cạnh những người trực tiếp chiến đấu trong lòng chảo Mường Thanh, cần nhớ đến cả những con người đã chiến đấu trên những mặt trận “chia lửa”.
Họ tạo nên một thế trận rộng lớn.
Và từ nhiều hướng, những ngọn lửa nhỏ đã cùng hội tụ thành một ngọn lửa lớn làm nên mùa xuân Điện Biên Phủ năm 1954.
“Chia lửa” với Điện Biên Phủ – những trận đánh ở nơi khác, nhưng cùng góp sức cho một chiến thắng lịch sử.



