Cựu chiến binh

Chia nhau củ sắn lùi

Giữa những ngày khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị, khi đất trời bị cày xới bởi bom đạn, sự sống của con người trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Trong một căn hầm đổ nát, hai người lính – xa lạ, chưa từng quen biết – lại gặp nhau như những người thân.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ không có gì ngoài một củ sắn lùi còn vương mùi khói.

Giữa cái đói cồn cào, giữa ranh giới sinh – tử mong manh, họ không giữ cho riêng mình. Củ sắn được bẻ làm đôi, chia đều. Không cần lời nói nhiều, chỉ một ánh nhìn cũng đủ hiểu: trong hoàn cảnh này, sẻ chia chính là cách để cùng tồn tại.

Ngồi trong bóng tối ẩm lạnh của căn hầm, họ bắt đầu kể cho nhau nghe về quê hương. Người nói về cánh đồng lúa chín vàng, người nhớ về con sông nhỏ trước nhà. Họ kể về mẹ, về những bữa cơm đạm bạc, về những ngày bình yên tưởng như rất xa xôi. Những câu chuyện giản dị ấy trở thành nguồn sưởi ấm giữa chiến trường lạnh lẽo.

Đêm ấy, họ không còn là hai người xa lạ. Họ là đồng đội.

Sáng hôm sau, khi ánh sáng vừa kịp len qua những tàn tích, một người đã ngã xuống. Không kịp nói lời từ biệt, không một cái nắm tay trọn vẹn. Chỉ còn lại người kia, đứng lặng giữa khói súng, mang theo phần ký ức còn dang dở.

Anh siết chặt khẩu súng.

Từ giây phút ấy, anh không chỉ chiến đấu cho riêng mình. Anh chiến đấu thay cả phần của người đồng đội vừa nằm xuống – người đã cùng anh chia đôi củ sắn lùi trong đêm tối, chia cả niềm tin và hy vọng sống.

Lời hứa không nói thành lời, nhưng khắc sâu trong tim:
phải sống, phải tiếp tục, để những hy sinh không trở nên vô nghĩa.

Giữa chiến tranh, có những điều lớn lao làm nên lịch sử. Nhưng cũng có những điều rất nhỏ bé – như một củ sắn lùi – lại làm nên vẻ đẹp của con người. Đó là tình đồng đội, là sự sẻ chia, là lòng nhân ái vẫn cháy lên ngay trong nơi tàn khốc nhất.

Và chính những điều giản dị ấy đã giúp con người vượt qua chiến tranh, để giữ lại phần người giữa lằn ranh sinh tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn