Chia nhau một giấc mơ
Đêm xuống chậm, len qua từng tán cây và dừng lại nơi khoảng đất nhỏ chúng tôi ngồi bên nhau. Ánh lửa bập bùng giữa vòng tròn im lặng, soi rõ những gương mặt còn vương mệt mỏi, nhưng ánh mắt thì vẫn sáng.
“Sau này, mày muốn làm gì?” một người hỏi.
Không ai trả lời ngay.
Câu hỏi ấy, trong hoàn cảnh này, vừa gần gũi, vừa xa xôi. Nhưng rồi, một giọng nói vang lên:
“Tao muốn về nhà… trồng lại vườn.”
Một người khác cười nhẹ:
“Tao thì chỉ cần một căn nhà nhỏ, có bữa cơm đủ đầy là được.”
“Tao muốn học tiếp…”
“Tao muốn đưa mẹ đi xa một lần…”
Những ước mơ nối nhau, giản dị thôi, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo một chút ấm áp.
Tôi lắng nghe. Nhận ra, giữa những ngày tháng không dễ dàng, con người vẫn giữ cho mình một góc riêng—nơi những ước mơ còn nguyên vẹn.
“Còn mày?” họ quay sang hỏi tôi.
Tôi ngập ngừng một chút, rồi nói:
“Tao muốn… tất cả tụi mình đều còn gặp lại.”
Không ai cười.
Một khoảng lặng nhẹ rơi xuống. Nhưng đó không phải là sự im lặng nặng nề, mà là sự đồng cảm—như thể ai cũng hiểu, đó không chỉ là mong muốn của riêng một người.
Anh Tuấn khẽ nói:
“Ừ… vậy thì đó là giấc mơ chung rồi.”
Mọi người gật đầu.
Giấc mơ ấy không thuộc về một ai. Nó được chia ra—mỗi người giữ một phần, mang theo trong lòng, giữ gìn như một điều gì đó rất quý giá.
Đêm sâu hơn. Lửa nhỏ dần. Nhưng câu chuyện vẫn còn đó, len lỏi trong từng suy nghĩ.
Tôi nằm xuống, nhìn lên khoảng trời mờ tối phía trên. Không thấy rõ gì, nhưng trong đầu lại hiện lên những hình ảnh rất rõ—một ngôi nhà, một khu vườn, những con người đứng bên nhau trong một ngày bình yên.
Có thể, chưa ai biết khi nào giấc mơ ấy thành hiện thực.
Nhưng chỉ cần còn giữ,
chỉ cần còn tin,
thì nó vẫn tồn tại.
Nhiều năm sau, khi mỗi người một nơi, tôi vẫn nhớ đêm hôm ấy. Nhớ những câu nói giản dị, nhớ ánh mắt sáng lên khi nhắc về tương lai.
Chia nhau một giấc mơ…
không làm giấc mơ nhỏ lại,
mà khiến nó lớn hơn—
vì có nhiều người cùng giữ,
cùng tin,
và cùng chờ ngày nó trở thành thật.


