Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chia nhau nắm cơm cuối chặng đường

Chiều muộn, đơn vị vẫn chưa đến điểm nghỉ. Con đường rừng kéo dài giữa những triền núi. Mưa từ hôm trước khiến đất mềm nhão, mỗi bước chân đều nặng hơn. Những người lính trẻ đã đi suốt từ sáng. Trong ba lô của mỗi người chẳng còn bao nhiêu lương thực.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chia nhau nắm cơm cuối chặng đường

Chiều muộn, đơn vị vẫn chưa đến điểm nghỉ.

Con đường rừng kéo dài giữa những triền núi. Mưa từ hôm trước khiến đất mềm nhão, mỗi bước chân đều nặng hơn.

Những người lính trẻ đã đi suốt từ sáng.

Trong ba lô của mỗi người chẳng còn bao nhiêu lương thực.


Nắm cơm cuối cùng

Đến giờ nghỉ ngắn, một chiến sĩ ngồi xuống bên gốc cây.

Anh mở ba lô.

Bên trong chỉ còn một nắm cơm nhỏ được gói bằng lá.

Anh nhìn nó một lúc.

Người bạn bên cạnh hỏi:

– Còn cơm à?

Anh gật đầu:

– Phần cuối cùng.

– Ăn đi.

Anh định mở ra thì nghe tiếng một đồng đội phía sau:

– Tôi đói quá…

Người lính nhìn lại.

Đó là một chiến sĩ mới, từ sáng đến giờ gần như chưa ăn gì.

Anh cầm nắm cơm trong tay, im lặng vài giây.

Rồi anh bẻ đôi.

– Ăn cùng tôi.


Một nửa nắm cơm

Người bạn lắc đầu:

– Không được. Cậu cũng đói.

Anh cười:

– Một mình ăn cũng chẳng no. Hai người ăn thì đỡ hơn.

Nắm cơm được chia làm hai phần.

Một phần nhỏ đến mức chỉ vài miếng là hết.

Nhưng cả hai ăn rất chậm.

Không ai nói gì.

Mỗi người đều biết đây là phần lương thực cuối cùng của mình.


Người thứ ba

Một lúc sau, một chiến sĩ khác bước tới.

Anh nhìn hai người rồi hỏi:

– Còn gì không?

Người lính trẻ nhìn phần cơm còn lại.

Chỉ còn một miếng.

Anh bẻ đôi.

– Còn.

Người kia ngạc nhiên:

– Chỉ có thế thôi mà?

– Thì chia nhau.

Ba người ngồi cạnh gốc cây.

Một nắm cơm nhỏ được chia thành những phần rất nhỏ.

Chẳng ai ăn đủ.

Nhưng không ai để người bên cạnh phải chịu đói một mình.


Tiếp tục hành quân

Tiếng gọi tập hợp vang lên.

Tiểu đội trưởng nói:

– Chuẩn bị đi!

Mọi người đứng dậy.

Người chiến sĩ lúc đầu có nắm cơm cuối cùng nhìn chiếc lá đã sạch.

Anh gấp lại rồi bỏ vào túi.

Người bạn hỏi:

– Sao giữ lại?

Anh cười:

– Nhớ hôm nay.

Rồi cả ba khoác ba lô, tiếp tục bước.


Đường vẫn còn xa.

Bụng vẫn đói.

Chân vẫn mỏi.

Nhưng bước chân của họ dường như nhẹ hơn.

Bởi họ biết rằng mình không đi một mình.


Nhiều năm sau, những người lính năm ấy gặp lại nhau.

Một người nhắc:

– Các ông có nhớ nắm cơm hôm ấy không?

Người kia cười:

– Nhớ chứ. Bé tí mà chia mãi.

Một người khác nói:

– Có lẽ đó là nắm cơm ngon nhất đời tôi.

Mọi người im lặng.

Rồi một người giải thích:

– Không phải vì cơm ngon. Vì lúc ấy chúng ta biết đồng đội quan trọng hơn phần ăn của mình.


Chiến tranh đi qua.

Những con đường rừng ngày nào đã đổi khác.

Những người lính năm xưa cũng già đi.

Nhưng câu chuyện về nắm cơm cuối chặng đường vẫn được kể lại như một kỷ niệm giản dị về tình đồng đội.

Bởi trong những năm tháng thiếu thốn, một nắm cơm nhỏ có thể chẳng đủ làm no một người.

Nhưng khi được chia sẻ, nó có thể làm ấm lòng cả một tiểu đội.

Đôi khi tình đồng đội không bắt đầu từ những điều lớn lao. Nó bắt đầu từ việc sẵn sàng bẻ đôi phần ăn cuối cùng của mình để người bên cạnh không phải chịu đói một mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn