Bài viết

“CHIA NHAU TỪNG MẨU BÁNH MÌ ĐỂ GIỮ TỪNG TẤC ĐẤT” – TÂM SỰ CỦA ÔNG NGUYỄN VĂN ĐANG

Lào Cai02/12/2025Đoàn Hương Giang- Bí thư chi đoàn Phú Hợp 1 (Đoàn thanh niên xã Tằng Loỏng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa không gian yên bình của thôn Phú Hải 1, xã Tằng Loỏng, ông Nguyễn Văn Đang – người lính năm xưa – vẫn còn nhớ như in những tháng ngày gian khó trên chiến trường. Ký ức về bom đạn đã nhạt dần theo thời gian, nhưng có một hình ảnh đến hôm nay ông vẫn không thể quên: “cả đơn vị ngồi quây lại, bẻ chung một ổ bánh mì nhỏ, chia nhau từng mẩu để tiếp tục chiến đấu”.

Ông Đang kể, đó là những ngày lương thực cạn kiệt, đường vận chuyển bị máy bay địch đánh phá liên tục. Đơn vị có lúc phải nhịn đói nhiều ngày, chỉ còn đúng một ổ bánh mì cứng, mốc nhẹ vì ẩm.

Thế nhưng, không ai nghĩ đến chuyện giữ cho riêng mình. Anh em truyền tay nhau, bẻ mỗi người một mẩu nhỏ bằng hai đốt ngón tay, nhai thật chậm như sợ nó mất đi trước khi kịp nuốt.

“Cái mẩu bánh mì bé tí ấy… nó không đủ no đâu, nhưng nó làm chúng tôi mạnh hơn. Mạnh vì có đồng đội ở bên.”Ông nhìn xa xăm, giọng nghẹn lại:

Có người vừa cắn một miếng bánh xong đã phải cầm súng lao ra trận địa. Có người còn chưa kịp nuốt hết đã trúng đạn, ngã xuống ngay cạnh đồng đội. Những nắm đất, từng đoạn chiến hào… đều thấm mồ hôi, nước mắt, và cả máu của những chàng trai tuổi đôi mươi.

“Chúng tôi giữ đất… bằng tất cả những gì còn lại trong người mình. Dù chỉ còn nửa hơi thở cũng cố đứng vững.”

Ông Đang nói rằng, tinh thần ấy – tinh thần chia sẻ và yêu thương – là thứ đã giúp họ sống sót giữa lằn ranh sinh tử. Một mẩu bánh mì nhỏ, nhưng là tình đồng đội lớn, là sức mạnh để họ bám trụ, không rời chiến hào dù bom đạn dội xuống ngày đêm.

Giờ đây, giữa cuộc sống yên bình, những hình ảnh ấy vẫn hiện về rõ rệt trong ông: ánh mắt đồng đội, chiếc bánh mì cứng đến vỡ vụn, bàn tay bám đầy bùn đất… và ý chí “một tấc không đi, một ly không rời”.Ông chậm rãi nói, như một lời nhắn gửi thế hệ trẻ:

“Ngày ấy chúng tôi chia nhau từng mẩu bánh mì để giữ quê hương.

Ngày nay các cháu chỉ cần giữ trong tim lòng biết ơn và sự trân trọng đối với hòa bình – thế là đủ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn