Chia nhau từng ngụm nước giữa chiến hào cao điểm 1236
Chia nhau từng ngụm nước giữa chiến hào cao điểm 1236

Chia nhau từng ngụm nước giữa chiến hào cao điểm 1236
Giữa chiến trường, có những lúc điều người lính nhớ nhất không phải là tiếng súng, tiếng bom, mà là tình cảm của những người đồng đội đã cùng mình đi qua những thời khắc sinh tử. Một ngụm nước được sẻ chia, một phần lương khô được nhường lại cũng có thể trở thành ký ức theo suốt cuộc đời.
Trong trận đánh hiệp đồng binh chủng tại cao điểm 1236 – 1239 tháng 10/1972, bác Hà Văn Bàn cùng đồng đội bước vào một trận chiến vô cùng ác liệt. Tiếng pháo, tiếng súng vang dội khắp chiến trường, từng khu vực trên cao điểm đều diễn ra những cuộc giằng co quyết liệt.
Giữa lúc chiến đấu căng thẳng, trong chiến hào, bác Bàn gặp đồng chí Hoàng Văn Mươn. Khi ấy, giữa những giờ phút cam go nhất, anh Mươn hỏi:
“Bàn ơi, còn nước không, chia tớ với”.
Đó là một câu nói rất giản dị, nhưng trong hoàn cảnh chiến đấu lúc bấy giờ lại chứa đựng biết bao tình cảm. Bác Bàn đã chia nước cho đồng đội, rồi chia cả phần lương khô mình có để cùng nhau vượt qua thời khắc khó khăn.
Giữa chiến trường thiếu thốn, mỗi người lính đều phải tiết kiệm từng chút lương thực, nước uống. Nhưng với họ, đồng đội luôn là điều quan trọng nhất. Có thể thiếu một phần ăn, thiếu một ngụm nước, nhưng không thể để người bên cạnh mình phải chịu đựng một mình.
Hình ảnh hai người lính chia sẻ từng chút ít giữa chiến hào đã trở thành biểu tượng đẹp về tình đồng chí trong chiến tranh.
Trong những hoàn cảnh gian khó nhất, tình người càng trở nên quý giá. Sự sẻ chia, đoàn kết và yêu thương đồng đội chính là sức mạnh giúp những người lính vượt qua bom đạn, bảo vệ nhau và hoàn thành nhiệm vụ.



