Cựu chiến binh

CHIA NHAU TỪNG NGỤM NƯỚC TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

Câu chuyện khắc họa hình ảnh người lính trong những chặng hành quân gian khổ, nơi từng ngụm nước được chia sẻ như một tài sản quý giá, thể hiện rõ tình đồng đội sâu nặng giữa chiến trường khốc liệt.

Hưng Yên10/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng hành quân xuyên rừng, vượt núi, điều ám ảnh người lính không chỉ là bom đạn mà còn là cơn khát kéo dài tưởng chừng không dứt. Phạm Thanh Tịnh vẫn nhớ rất rõ những ngày hành quân liên tục, khi mỗi người lính chỉ được mang theo một bi đông nước nhỏ, phải tính toán từng ngụm cho cả chặng đường dài phía trước.

Có những ngày nắng gắt, mặt trời như thiêu đốt từng bước chân. Ba lô nặng trĩu, súng đạn trên vai, mồ hôi đầm đìa chảy xuống ướt lưng áo. Cổ họng khô rát, môi nứt nẻ, nhưng người lính vẫn phải bước tiếp, bởi phía trước là nhiệm vụ, là mệnh lệnh không thể chậm trễ.

Trong hoàn cảnh ấy, nước trở thành thứ quý hơn cả lương thực. Phạm Thanh Tịnh nhớ rằng, có những đoạn đường dài hàng chục cây số không tìm được nguồn nước. Suối cạn khô, giếng làng bị bom phá hủy, mọi hy vọng đều dồn vào chiếc bi đông nhỏ mang theo bên người. Nhưng điều khiến ông xúc động nhất không phải là sự thiếu thốn, mà là cách những người lính chia sẻ với nhau.

Khi một đồng đội kiệt sức vì khát, người lính bên cạnh sẵn sàng mở nắp bi đông, đưa từng ngụm nhỏ. Không ai uống vội. Mỗi ngụm đều được nhấp thật chậm, như để kéo dài sự sống thêm một chút. Có khi, người đưa nước còn nhường phần mình, chỉ uống sau cùng hoặc không uống nữa.

Phạm Thanh Tịnh từng chứng kiến một đồng đội trẻ, môi khô trắng, tay run run nhưng vẫn nhất quyết đưa bi đông cho bạn trước. Cảnh tượng ấy khiến ông không bao giờ quên. Trong chiến tranh, sự sống đôi khi được đo bằng từng giọt nước, và tình đồng đội được thể hiện rõ nhất trong những khoảnh khắc tưởng như nhỏ bé ấy.

Đường hành quân không chỉ gian khổ vì thiếu nước, mà còn bởi hiểm nguy luôn rình rập. Địch có thể phục kích bất cứ lúc nào. Nhưng ngay cả khi phải tạm dừng trú ẩn, người lính vẫn không quên quan tâm đến nhau. Một ánh mắt hỏi han, một cái gật đầu, một ngụm nước chuyền tay – tất cả đều trở thành sức mạnh tinh thần to lớn.

Phạm Thanh Tịnh nói rằng, trong những ngày tháng ấy, ông hiểu rất rõ giá trị của sự sẻ chia. Không ai nghĩ đến việc giữ riêng cho mình. Bởi nếu một người ngã xuống vì kiệt sức, cả đội hình sẽ bị ảnh hưởng. Sự sống của mỗi cá nhân gắn chặt với sự sống của tập thể.

Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã đủ đầy, nước không còn là điều xa xỉ, nhưng mỗi lần nhớ lại những chặng hành quân khát cháy ấy, ông vẫn thấy nghẹn ngào. Từng ngụm nước được chia sẻ năm xưa không chỉ giúp người lính vượt qua cơn khát, mà còn nuôi dưỡng tình đồng chí – thứ đã giúp họ đi hết cuộc chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn