Chia nhau từng viên thuốc
Sau những ngày hành quân dài trên Trường Sơn, chuyện ốm đau đối với người lính không còn xa lạ. Có hôm cả tiểu đội khỏe mạnh. Có hôm vài người mệt, sốt, đau bụng hoặc kiệt sức sau một chặng đường dài. Thuốc men khi ấy không phải lúc nào cũng có đủ.

Sau những ngày hành quân dài trên Trường Sơn, chuyện ốm đau đối với người lính không còn xa lạ.
Có hôm cả tiểu đội khỏe mạnh.
Có hôm vài người mệt, sốt, đau bụng hoặc kiệt sức sau một chặng đường dài.
Thuốc men khi ấy không phải lúc nào cũng có đủ.
Vì vậy, mỗi khi quân y phát thuốc, chúng tôi đều quý từng viên.
Tôi nhớ có một đêm, đơn vị vừa dừng chân thì Lâm lại thấy người không khỏe.
Cậu ngồi bên gốc cây, mặt mệt mỏi.
Tôi hỏi:
— Sao thế?
Lâm đáp:
— Chắc mấy hôm nay đi nhiều quá, người hơi mệt.
Người quân y đến kiểm tra rồi lấy từ túi thuốc ra một số viên thuốc.
Anh dặn dò cách dùng theo quy định của đơn vị.
Lâm nhận thuốc, nhìn mấy viên nhỏ nằm trong lòng bàn tay rồi cẩn thận cất đi.
Tôi hỏi:
— Đỡ chưa?
Lâm cười:
— Thuốc nhỏ mà quý thật.
Tôi gật đầu.
Trong những ngày ấy, chúng tôi hiểu rằng thuốc men cũng là một phần của hậu phương gửi tới chiến trường.
Một viên thuốc đến được tay người lính có khi đã đi qua cả một chặng đường dài.
Bởi vậy, chẳng ai tùy tiện sử dụng.
Mỗi khi có người đau ốm, cả tiểu đội đều hỏi thăm.
Ai có phần thuốc được cấp thì dùng đúng hướng dẫn.
Ai có nước thì chia nước.
Ai có chút thức ăn dễ ăn thì nhường cho người đang mệt.
Một lần, bác Được cũng bị mệt sau nhiều ngày hành quân.
Lâm mở túi cá nhân, lấy ra một viên thuốc đã được cấp cho mình rồi nói:
— Cầm lấy này.
Bác lắc đầu:
— Thuốc của mi, giữ mà dùng.
Lâm đáp:
— Của tao hay của mi cũng vậy. Nhưng cứ phải hỏi quân y trước đã.
Nói rồi hai người cùng tìm cán bộ quân y.
Anh quân y kiểm tra và hướng dẫn rõ ràng trước khi bác sử dụng thuốc.
Lâm đứng bên cạnh, cười:
— Thấy chưa, đồng đội là phải chăm nhau, nhưng cũng phải nghe quân y.
Bác bật cười.
Trong chiến tranh, có những việc rất nhỏ nhưng lại khiến người ta nhớ cả đời.
Một ngụm nước.
Một thìa cháo.
Một chiếc khăn lau mồ hôi.
Một viên thuốc được trao đúng lúc.
Những thứ ấy không có giá trị lớn về vật chất, nhưng giữa rừng sâu lại quý vô cùng.
Một tối khác, sau khi quân y phát thuốc, một người lính trẻ nhìn số thuốc trong tay rồi nói:
— Sau này hòa bình, chắc chúng ta sẽ chẳng còn nhớ những viên thuốc này nữa.
Bác Được cười:
— Có khi lại nhớ nhất ấy chứ.
Người bạn hỏi:
— Sao?
Bác đáp:
— Vì nó nhắc mình nhớ những ngày anh em sống với nhau như một nhà.
Mọi người im lặng.
Ngoài rừng, tiếng côn trùng vẫn vang đều.
Những người lính ngồi sát nhau dưới tán cây, mỗi người giữ phần thuốc của mình thật cẩn thận.
Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.
Nhưng ai cũng biết một điều: khi một người gặp khó khăn, những người còn lại sẽ không quay lưng.
Nhiều năm sau, khi đã trở về quê, bác Được kể:
— Người ta thường nhớ chiến tranh bằng những trận đánh lớn. Còn tôi lại nhớ cả những chuyện rất nhỏ: bữa cơm vội bên suối, chiếc khăn mẹ gửi, tiếng hát lúc hành quân và những lần anh em chăm nhau khi đau ốm.
Bác cho rằng chính những điều nhỏ bé ấy đã làm nên sức mạnh của người lính.
Một viên thuốc chỉ nhỏ bằng đầu ngón tay, nhưng trong những ngày gian khổ, nó có thể trở thành biểu tượng của sự quan tâm và tình đồng đội. Người lính không chỉ chia nhau gian khổ, mà còn chia nhau từng chút chăm sóc để cùng nhau giữ sức, hoàn thành nhiệm vụ và trở về.



