Cựu chiến binh

CHIA NỬA MIẾNG LƯƠNG KHÔ

rong những ngày chiến đấu gian khổ tại chiến trường Phước Long năm 1973, đơn vị của bác Lê Xuân Thơ rơi vào tình trạng thiếu lương thực kéo dài. Giữa lúc đói rét và bệnh tật, tình đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần lớn nhất. Một kỷ niệm về miếng lương khô chia đôi đã theo bác suốt cuộc đời quân ngũ. Đó là câu chuyện giản dị nhưng thấm đẫm tính nhân văn của người lính cách mạng.

Thanh Hóa26/12/2025Lê Thị Quyền (Chi Đoàn mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phước Long mùa mưa năm 1973, rừng ẩm ướt, đường trơn trượt, tiếp tế vô cùng khó khăn. Đơn vị của bác Thơ bị cô lập nhiều ngày liền, lương thực chỉ còn lại vài gói lương khô và ít muối vừng. Trong tổ, có một chiến sĩ trẻ bị sốt rét nặng, người gầy rộc đi thấy rõ.

Bác kể:
“Lúc ấy, ai cũng đói, nhưng nhìn nó run lên vì sốt thì không đành.”

Buổi tối hôm đó, bác lặng lẽ bẻ đôi miếng lương khô cuối cùng của mình, đưa cho đồng đội. Không nói nhiều, chỉ bảo:
“Ăn đi, mai còn đi tiếp.”

Miếng lương khô nhỏ bé ấy đã giúp người chiến sĩ vượt qua cơn nguy kịch. Vài ngày sau, khi đơn vị được tiếp tế, anh em ôm chầm lấy nhau giữa rừng, nước mắt hòa với nước mưa.
“Trong chiến tranh, có khi sống được là nhờ nhau một miếng ăn.” – bác nói.

Không có huân chương nào cho việc chia nửa miếng lương khô, nhưng với bác Thơ, đó là phần thưởng lớn nhất của đời lính. Tình đồng đội – thứ tình cảm được tôi luyện trong gian khổ – đã giúp những người lính trẻ vượt qua đói rét, bệnh tật và cả nỗi sợ hãi chiến tranh.

Nhiều năm sau, khi gặp lại người chiến sĩ năm xưa trong một buổi họp mặt cựu chiến binh, hai người chỉ nắm chặt tay nhau, không cần nói thêm lời nào.
“Chiến tranh dạy bác rằng, người lính mạnh nhất là người biết thương đồng đội mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIA NỬA MIẾNG LƯƠNG KHÔ | Câu chuyện thời hoa lửa