Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chia nước giữa ngày nắng gắt

Buổi trưa hôm ấy, nắng như đổ lửa. Đơn vị hành quân qua một con đường đất dài. Hai bên là những vạt rừng thưa, gần như không có bóng mát. Ba lô trên vai mỗi người ngày càng nặng. Mồ hôi thấm ướt lưng áo. Những người lính trẻ ít nói hơn thường ngày.

Cao Bằng17/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chia nước giữa ngày nắng gắt

Buổi trưa hôm ấy, nắng như đổ lửa.

Đơn vị hành quân qua một con đường đất dài. Hai bên là những vạt rừng thưa, gần như không có bóng mát.

Ba lô trên vai mỗi người ngày càng nặng.

Mồ hôi thấm ướt lưng áo.

Những người lính trẻ ít nói hơn thường ngày.


Bi đông nước vơi dần

Đến giờ nghỉ, mọi người tìm được một gốc cây nhỏ.

Một chiến sĩ lấy bi đông ra uống.

Anh lắc nhẹ.

Nước bên trong chỉ còn một ít.

Người bạn bên cạnh hỏi:

– Còn nhiều không?

Anh đáp:

– Chỉ còn một ngụm.

Người bạn nhìn chiếc bi đông rồi nói:

– Giữ lại đi. Đường còn xa.

Anh gật đầu.

Nhưng khi nhìn sang người đồng đội đang mệt, anh lại mở nắp.


Một ngụm nước được chia đôi

Anh đưa bi đông sang:

– Uống đi.

Người kia lắc đầu:

– Cậu uống đi.

– Tôi còn chịu được.

– Tôi cũng chịu được.

Hai người nhìn nhau rồi cùng cười.

Cuối cùng, người có bi đông nói:

– Thế thì chia đôi.

Anh uống một ngụm nhỏ.

Rồi đưa cho bạn.

Người kia cũng chỉ uống một ngụm.

Phần nước còn lại được giữ lại cho chặng đường phía trước.


Một người khác cũng khát

Một chiến sĩ phía sau nghe thấy câu chuyện.

Anh mở bi đông của mình.

– Tôi còn một ít.

Anh đưa sang.

Người bên cạnh hỏi:

– Không để dành à?

Anh cười:

– Để dành thì mình vẫn khát. Chia nhau thì ít nhất anh em cùng có nước.

Mấy chiếc bi đông lần lượt được chuyền tay.

Không ai uống thật nhiều.

Mỗi người chỉ một ngụm.

Nhưng ai cũng được uống.


Tiếp tục hành quân

Tiếng tập hợp vang lên.

Mọi người đứng dậy.

Một chiến sĩ trẻ nhìn chiếc bi đông đã nhẹ hơn rồi nói:

– Hôm nay mới hiểu một ngụm nước quý thế nào.

Người bạn cười:

– Nhất là khi được đồng đội chia cho.

Đội hình tiếp tục tiến về phía trước.

Nắng vẫn gay gắt.

Con đường vẫn dài.

Nhưng bước chân mọi người dường như nhẹ hơn.


Chiều hôm đó, khi đến nơi nghỉ, đơn vị tìm được một nguồn nước.

Mọi người lần lượt uống rồi rót đầy bi đông.

Một chiến sĩ nâng chiếc bi đông lên:

– Mai nhớ đổ đầy trước khi đi.

Tiểu đội trưởng cười:

– Đúng. Người lính phải biết chuẩn bị cho mình, nhưng cũng phải biết chia sẻ với đồng đội.


Nhiều năm sau, những người lính năm ấy có thể quên mình đã đi qua bao nhiêu cây số trong ngày hôm đó.

Nhưng họ vẫn nhớ chiếc bi đông được chuyền từ người này sang người khác giữa trưa nắng.

Bởi trong chiến tranh, có những thứ rất nhỏ nhưng mang ý nghĩa rất lớn.

Một ngụm nước.

Một miếng cơm.

Một bàn tay đỡ bạn đứng lên.

Và một câu nói:

“Chia nhau đi, đường còn dài.”

Đó chính là cách tình đồng đội được vun đắp qua những ngày gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn