chia sẻ về khoảnh khắc lịch sử
Một buổi chiều đầu thu, tôi có dịp gặp bác Nguyễn Văn Hòa, một cựu chiến binh đã từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bác năm nay đã ngoài bảy mươi, dáng người gầy nhưng rắn rỏi, giọng nói trầm ấm và đầy cảm xúc mỗi khi nhắc về những năm tháng đã qua.
Bác kể, năm 1968, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi, bác viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, cha bác chỉ vỗ nhẹ lên vai con trai và nói: “Đã là đàn ông thì phải biết bảo vệ Tổ quốc.” Câu nói ấy trở thành động lực để bác vượt qua mọi gian khổ nơi chiến trường.
Kỷ niệm mà bác nhớ nhất là trong một lần làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực qua khu vực rừng Trường Sơn. Đêm ấy mưa lớn, đường trơn trượt, bom đạn địch đánh phá liên tục. Cả đơn vị phải gùi hàng băng qua những con dốc dựng đứng. Bác và đồng đội vừa đi vừa hát khe khẽ để động viên nhau. Nhưng bất ngờ, một trận bom rơi xuống gần đó, đất đá văng tung tóe. Một người đồng đội bị thương nặng.
Không chần chừ, bác Hòa cùng hai người nữa thay phiên cõng đồng đội băng rừng suốt nhiều giờ để tìm trạm quân y. Bác nói, lúc đó không ai nghĩ đến hiểm nguy, chỉ có một suy nghĩ duy nhất là “phải cứu bằng được đồng đội”. May mắn thay, người chiến sĩ ấy đã qua khỏi và tiếp tục chiến đấu cùng đơn vị sau đó.
Bác Hòa xúc động chia sẻ: “Chiến tranh ác liệt lắm, nhưng cũng chính trong hoàn cảnh đó, tình đồng chí, đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Chúng tôi sống vì nhau, chiến đấu vì nhau.”
Ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương với một vết thương còn in trên cơ thể. Nhưng bác bảo, đó không phải là nỗi đau, mà là niềm tự hào. Giờ đây, mỗi khi kể lại những câu chuyện ấy cho con cháu, bác chỉ mong thế hệ trẻ hiểu được giá trị của hòa bình, để sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.
Ngồi nghe bác kể chuyện, tôi cảm nhận rõ rằng, những ký ức của bác Nguyễn Văn Hòa không chỉ là câu chuyện của một con người, mà còn là hình ảnh của cả một thế hệ đã hy sinh, cống hiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



