CHIA TAY KHÔNG CÓ KỊCH BẢN
CHIA TAY KHÔNG CÓ KỊCH BẢN
Cuộc chia tay với gia đình không phải là một nghi thức dài. Nó diễn ra nhanh hơn cảm xúc có thể kịp xử lý. Những câu nói bị rút ngắn, những cái nhìn bị giữ lại lâu hơn lời nói.
Nguyễn Văn Thạc không ghi lại chi tiết theo kiểu kể lể. Nhật ký của anh thiên về ghi nhận trạng thái nội tâm sau sự kiện hơn là bản thân sự kiện.
Có những khoảng trống trong ghi chép, nơi cảm xúc không được viết ra nhưng có thể suy ra từ cách câu chữ bị cô đọng lại.
“Tôi đã đi qua những giờ phút ấy.”
Câu viết không giải thích “những giờ phút ấy” là gì, nhưng chính sự không giải thích đó tạo ra sức nặng. Nó là khoảng lặng giữa người ở lại và người ra đi.
Trong chiến tranh, chia tay không có điều kiện để kéo dài. Nó bị nén lại, như thể càng ngắn càng dễ chịu đựng.



