Bài viết

CHIẾC ÁO ẤM

BÙI VĂN CƯỜNG

22/08/2026xã Tứ Kỳ (Xã Tứ Kỳ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1951 ở chiến khu Việt Bắc rét buốt thấu xương. Gió lùa qua vách nứa của căn nhà sàn, mang theo hơi lạnh của núi rừng. Các đồng chí cảnh vệ thấy Bác chỉ có một chiếc áo bông đã mặc nhiều năm, vải đã sờn bạc, liền bàn nhau: "Phải may cho Bác một chiếc áo bông mới thôi, áo của Bác cũ quá rồi." Khi đề đạt ý kiến này với Bác, Người xua tay: "Không cần đâu các chú. Áo của Bác vẫn còn mặc ấm chán. May áo mới làm gì cho tốn kém." Một đồng chí mạnh dạn thưa: "Thưa Bác, chúng con thấy Bác làm việc khuya, trời lại rét đậm. Bác phải giữ gìn sức khỏe ạ. Chúng con xin được may tặng Bác một chiếc áo mới cho ấm hơn." Bác nhìn các đồng chí bằng ánh mắt trìu mến, rồi chậm rãi nói: "Bác cảm ơn tấm lòng của các chú. Nhưng các chú hãy nghĩ xem, hiện nay đồng bào ta ở nhiều nơi còn đói rét. Các chiến sĩ của chúng ta ở ngoài mặt trận còn thiếu thốn đủ thứ, có khi một tấm áo mỏng cũng không có. Bác được ở trong nhà, có áo bông này mặc là ấm lắm rồi." Nói rồi, Bác chỉ thị: "Nếu có tiền, các chú hãy dùng số tiền đó để mua thêm áo ấm, chăn bông gửi ra cho các chiến sĩ ngoài mặt trận. Các chiến sĩ có ấm thì mới đủ sức khỏe để đánh giặc. Khi nào kháng chiến thành công, đồng bào no đủ, lúc đó Bác mặc áo mới cũng chưa muộn." Nghe những lời tâm huyết của Bác, các đồng chí phục vụ không cầm được nước mắt. Tấm lòng của vị Cha già dân tộc luôn bao la như vậy, lúc nào cũng lo cho dân, cho nước trước khi nghĩ đến bản thân mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn