chiếc áo ấm Bài học về sự chm lo của Bác Hồ
Chiếc áo ấm
Một đêm mùa đông năm 1951, gió bấc tràn về mang theo những hạt mưa lâmthâmlàm cho khí trời càng thêm lạnh giá. Thung lũng bản Ty co mình lại trong yên giấc, trừ một ngôi nhà sàn nhỏ còn phát ra ánh sáng. Ở đây, Bác vẫn thức, vẫn làmviệckhuya như bao đêm bình thường khác. Bỗng cánh cửa nhà sàn hé mở, bóng Bác hiệnra. Bác bước xuống cầu thang, đi thẳng về phía gốc cây, chỗ tôi đang đứng gác. - Chú làm nhiệm vụ ở đây có phải không? - Thưa Bác, vâng ạ! - Chú không có áo mưa? Tôi ngập ngừng nhưng mạnh dạn đáp: - Dạ thưa Bác, cháu không có ạ! Bác nhìn tôi từ đầu đến chân ái ngại: - Gác đêm, có áo mưa, không ướt, đỡ lạnh hơn... Sau đó, Bác từ từ đi vào nhà, dáng suy nghĩ... Một tuần sau, anh Bảy cùng mấy người nữa đem đến cho chúng tôi 12 chiếc áodạdài chiến lợi phẩm. Anh nói: - Bác bảo phải cố gắng tìm áo mưa cho anh em. Hôm nay có mấy chiếc áo này, chúngtôi mang lại cho các đồng chí. Được một chiếc áo như thế này là một điều quý, nhưngđối với chúng tôi còn quý giá và hạnh phúc hơn khi Bác trực tiếp chămlo, săn sóc với cả tấm lòng yêu thương của một người cha. Sáng hôm sau, tôi mặc chiếc áo mới nhận được đến gác nơi Bác làmviệc. Thấytôi, Bác cười và khen: - Hôm nay chú có áo mới rồi. - Dạ thưa Bác, đây là áo anh Bảy đem đến cho tiểu đội chúng cháu mỗi người một chiếc ạ. Nghe tôi thưa lại, Bác rất vui. Bác ân cần dặn dò thêm: - Trời lạnh, chú cần giữ gìn sức khỏe và cố gắng làm tốt công tác. Dặn dò xong, Bác trở lại ngôi nhà sàn để làm việc. Lòng tôi xiết bao xúc động. Bác đãdành áo ấm cho chúng tôi trong lúc Bác chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng đã cũ. Đáng VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí lẽ chúng tôi phải chăm lo cho Bác nhiều hơn, còn Bác, Bác lại lo nghĩ đến chúngtôi nhiều quá. Từ đấy, chúng tôi cũng trân trọng giữ gìn chiếc áo Bác cho như giữ lấy hơi ấmcủaBác. Hơi ấm ấy đã truyền thêm cho chúng tôi sức mạnh trong mỗi chặng đường côngtác.


