Chiếc Áo Ấm Của Bác
Chiếc Áo Ấm Của Bác
Mùa đông năm 1946, những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp toàn quốc bùng nổ, thời tiết Hà Nội rét căm căm. Lúc bấy giờ, cơ quan Trung ương Đảng và Chính phủ phải di chuyển lên chiến khu Việt Bắc.
Trước ngày lên đường, một ban vận động mùa đông binh sĩ đã đến gặp Bác và kính tặng Người một chiếc áo ba-đờ-xuy bằng dạ rất dày và ấm áp do đồng bào thủ đô tự tay may tặng. Bác nhận áo, trân trọng cảm ơn tình cảm của đồng bào, nhưng Người rất ít khi mặc. Bác bảo: "Mọi người còn chịu rét, Bác mặc ấm sao đành".
Một đêm nọ, trời rét đậm, mưa phùn rơi lác đác bên ngoài căn lán nhỏ ở chiến khu. Bác đang ngồi làm việc bên ngọn đèn dầu thì nghe thấy tiếng bước chân rón rén bên ngoài. Bác ngước nhìn ra cửa, thấy một chiến sĩ liên lạc nhỏ tuổi (thường gọi là các chú Vệ quốc đoàn tí hon) đang đứng gác, người run lên bần bật vì lạnh, hai tay đút sâu vào túi quần, hàm răng đánh vào nhau lập cập.
Bác đứng dậy, bước lại gần và kéo em vào trong lán. Bác sờ vào bàn tay, bờ vai của chiến sĩ nhỏ, thấy người em lạnh ngắt. Không một chút ngần ngại, Bác đi đến bên chiếc rương gỗ nhỏ, lấy ra chiếc áo dạ ba-đờ-xuy quý giá mà đồng bào tặng mình rồi tự tay khoác lên vai chiếc áo quá khổ cho em.
Chiến sĩ nhỏ hốt hoảng, định cởi trả lại:
— Thưa Bác, áo này là của Bác ạ! Cháu không dám mặc đâu.
Bác giữ tay em lại, nhẹ nhàng cười và bảo:
— Chú cứ mặc vào cho ấm. Chú có ấm thì mới gác tốt, mới bảo vệ được Bác và các bác trong cơ quan chứ. Bác ngồi trong nhà có bếp lửa rồi, không sao đâu.
Đêm đó, chiếc áo dạ của vị Chủ tịch nước đã sưởi ấm cho một chiến sĩ nhỏ giữa rừng già Việt Bắc. Câu chuyện sau này lan truyền khắp chiến khu, trở thành nguồn động lực to lớn, tiếp thêm hơi ấm và sức mạnh cho quân dân ta vượt qua những mùa đông gian khổ để đi đến ngày thắng lợi.



