Chiếc áo ấm của Bác và bài học về lòng nhân ái
Tác giả : Đỗ Hải Hà Lớp K15ASPCN TRường Đại học Hải Dương

Mùa đông năm 1945, ngay sau khi đất nước vừa giành được độc lập, Thủ đô Hà Nội phải chịu đựng những đợt gió mùa đông bắc rét xé da xé thịt. Trong khi đó, nhân dân ta lại đang phải đối mặt với nạn đói và nạn dốt gay gắt.
Để giúp đỡ đồng bào nghèo khổ có áo ấm qua mùa đông, Bác Hồ đã phát động phong trào "Hũ gạo cứu đói" và kêu gọi nhân dân quyên góp quần áo ấm. Bản thân Bác, dù là Chủ tịch nước, cũng chỉ mặc một bộ quần áo vải nâu bạc màu và chiếc áo bông cũ đã sờn vai.
Một hôm, các đồng chí trong Ban Tổ chức chuẩn bị gửi tặng Bác một chiếc áo bông mới rất đẹp và ấm do một bà mẹ ở Hà Đông tự tay dệt may. Nhìn chiếc áo mới, Bác rất xúc động nhưng không mặc ngay. Bác hỏi đồng chí cận vệ: "Các chú xem, ngoài phố còn nhiều người già và trẻ em co ro vì lạnh không?"
Đồng chí cận vệ ngập ngừng gật đầu. Bác liền nhẹ nhàng nói: "Bác mặc áo cũ này vẫn còn ấm lắm. Chiếc áo mới này, các chú hãy mang đem tặng cho cụ già nhất hoặc em bé nghèo nhất ngoài phố đang bị lạnh. Dân có ấm thì Bác mới thấy ấm lòng."
Chiếc áo bông ấy sau đó đã được mang trao tận tay một cụ già neo đơn giữa đêm đông Hà Nội. Câu chuyện giản dị về chiếc áo ấm của Bác không chỉ là một hành động nhân ái tức thời, mà đã trở thành bài học sâu sắc về lối sống vì dân, vì nước — nơi vị Lãnh tụ vĩ đại luôn đặt sự ấm no của nhân dân lên trên bản thân mình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



