Chiếc áo ấm giữa đêm đông
CHIẾC ÁO ẤM GIỮA ĐÊM ĐÔNG
Mùa đông năm 1951, chiến dịch Biên giới bước vào giai đoạn ác liệt, thời tiết vùng núi cao Cao Bằng - Bắc Kạn rét buốt như cắt da cắt thịt. Giữa cái lạnh thấu xương ấy, Bác Hồ vẫn miệt mài làm việc bên ngọn đèn dầu trong một hang đá nhỏ.
Một buổi tối, đồng chí thư ký mang vào cho Bác một chiếc áo bông mới do đồng bào chiến khu gửi tặng. Thấy chiếc áo dày và ấm, Bác cầm lên ngắm nghía, đôi mắt ánh lên niềm vui. Nhưng ngay sau đó, Bác đặt chiếc áo xuống bàn, quay sang hỏi đồng chí bảo vệ: "Các chú ở ngoài chòi canh có đủ áo ấm không?". Đồng chí bảo vệ ngập ngừng: "Dạ thưa Bác, anh em vẫn có áo, nhưng không được dày như thế này ạ...".
Bác im lặng một hồi lâu, ánh mắt đượm buồn nhìn ra màn đêm hun hút ngoài cửa hang, nơi những người lính đang gồng mình chịu trận rét để bảo vệ an toàn cho chiến khu. Bác bảo: "Bác ở trong hang kín gió, lại có bếp lửa nhỏ thế này là ấm rồi. Chiếc áo này, các chú hãy đem tặng cho chiến sĩ nào đang trực đêm ngoài đồn dốc kia. Người chiến sĩ đứng gác ngoài trời lạnh lắm, cần áo ấm hơn Bác".
Dù các đồng chí xung quanh tha thiết nài nỉ Bác giữ lại chiếc áo để bảo vệ sức khỏe, Bác vẫn kiên quyết từ chối. Ngay trong đêm đó, chiếc áo bông của vị Chủ tịch nước đã được trao tận tay một chiến sĩ trẻ đang run lên vì lạnh nơi vọng gác tiền tiêu. Khi vận chiếc áo ấm áp vào người và biết đó là món quà từ chính Bác Hồ, người chiến sĩ ấy đã rơm rớm nước mắt vì xúc động.
Mẩu chuyện nhỏ cho thấy một chân lý vĩ đại: Cả cuộc đời Bác Hồ, từ những việc lớn lao cho đến chiếc áo mặc hằng ngày, Bác luôn quên mình đi để dành trọn vẹn tình yêu thương, sự chăm lo cho nhân dân, cho chiến sĩ.



