Chiếc áo ấm mùa đông
PHƯỜNG THẠCH KHÔI
Vào một ngày mùa đông năm 1946, khi gió bấc tràn về miền Bắc, trời rét cắt da cắt thịt. Hà Nội chìm trong cái lạnh tê tái của những ngày đầu kháng chiến.
Buổi chiều hôm ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh bất ngờ đến thăm một trại mồ côi và nơi ở của những trẻ em có hoàn cảnh khó khăn tại ngoại thành Hà Nội. Khi Bác bước vào phòng, các em nhỏ vì quá ngạc nhiên và xúc động nên đứng lặng đi. Bác ân cần bước lại gần từng em, xoa đầu và hỏi han tình hình ăn mặc, học tập. Giữa căn phòng lạnh giá, Bác nhìn thấy một em bé trai khoảng chừng sáu, bảy tuổi đang đứng co ro một góc, trên người chỉ mặc một chiếc áo mỏng tang, môi tái đi vì rét. Không một chút do dự, Bác tháo ngay chiếc áo khoác ấm áp của mình đang mặc trên người rồi nhẹ nhàng khoác lên đôi vai nhỏ bé của cậu bé. Cậu bé ngỡ ngàng ngước nhìn Bác với ánh mắt đầy biết ơn. Các đồng chí cảnh vệ đứng bên cạnh vội vàng lên tiếng: "Thưa Bác, trời lạnh lắm, Bác mặc thêm áo vào ạ!". Bác mỉm cười hiền từ, giọng ấm áp đáp lại: "Bác mặc áo ấm rồi, còn các cháu nhỏ mồ côi thế này nếu không có áo thì lấy gì chống lại cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông. Mình có một chiếc áo, các cháu chịu đói rét thì sao đành lòng".



