Bài viết

Chiếc áo ấm ở Côn Đảo và sứ mệnh “truyền lửa” của người giáo viên Vùng mỏ.

Quảng Ninh04/07/2026Nguyễn Khánh Linh (LCĐ Khoa Sư phạm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Vùng mỏ anh hùng, niềm tự hào về truyền thống “Kỷ luật và Đồng tâm” luôn chảy tràn trong huyết quản của những người con Quảng Ninh. Trong muôn vàn những câu chuyện thời hoa lửa, hình ảnh đồng chí Vũ Văn Hiếu – Bí thư Đặc khu ủy đầu tiên của Khu mỏ – luôn để lại trong tôi những rung cảm mãnh liệt và sâu sắc nhất. Không chỉ là biểu tượng của tinh thần cách mạng kiên trung, câu chuyện của ông còn mang ý nghĩa lớn lao về sự “trao truyền” – một bài học vô giá đối với những sinh viên đang theo đuổi ngành Sư phạm như chúng tôi.

Đồng chí Vũ Văn Hiếu sinh năm 1907, là người đã dành trọn vẹn tuổi thanh xuân để thắp lên ngọn lửa đấu tranh của giai cấp công nhân Vùng mỏ. Năm 1930, khi mới 23 tuổi, đồng chí đã trở thành Bí thư Đặc khu ủy đầu tiên của Khu mỏ Quảng Ninh. Bị thực dân Pháp bắt giam, đày đọa qua nhiều nhà tù khét tiếng từ Hòn Gai, Hải Phòng, Hỏa Lò đến Côn Đảo, nhưng đòn roi tra tấn tàn bạo không thể khuất phục được ý chí của người cộng sản kiên trung.

Chi tiết gây ám ảnh và xúc động nhất trong cuộc đời hoạt động cách mạng của đồng chí Vũ Văn Hiếu chính là những giây phút cuối cùng tại “địa ngục trần gian” Côn Đảo vào đầu năm 1942. Giữa mùa đông giá rét thấu xương của chốn ngục tù, khi biết mình không thể qua khỏi vì căn bệnh lao phổi và những trận đòn thù tàn khốc, đồng chí Vũ Văn Hiếu đã gom chút sức lực cuối cùng, cởi chiếc áo ấm duy nhất đang mặc trên người trao lại cho đồng chí Lê Duẩn. Câu nói trước lúc hy sinh của ông đã trở thành bản tráng ca bất tử: “Tôi sắp chết rồi, đồng chí mặc lấy cái áo này mà sống để làm việc cho Đảng”.

Hành động cởi áo trao đồng đội không chỉ đơn thuần là nhường hơi ấm của sự sống. Đó là sự trao truyền lý tưởng, trao truyền niềm tin tất thắng và trách nhiệm tiếp tục chiến đấu cho những người ở lại. “Sống vì Đảng, chết cũng không rời Đảng” – tinh thần ấy đã hóa thành ngọn đuốc soi đường cho biết bao thế hệ.

Hôm nay, ngồi dưới mái trường Đại học Hạ Long yên bình, đọc lại câu chuyện về chiếc áo ấm năm xưa, tôi bỗng nhận ra sự liên kết kỳ diệu giữa lý tưởng cách mạng và sứ mệnh của nghề giáo. “Chiếc áo” mà thế hệ cha anh trao lại chính là nền độc lập, tự do và sinh mệnh của dân tộc. Là một sinh viên ngành Giáo dục Tiểu học, chuẩn bị bước lên bục giảng để ươm mầm những búp măng non, tôi hiểu rằng nghề giáo không chỉ là việc truyền đạt kiến thức, mà chính là sự “trao truyền” ngọn lửa nhiệt huyết.

Chúng tôi, những người giáo viên tương lai, mang trên vai trách nhiệm nhận lấy “chiếc áo” lịch sử ấy để tiếp tục sưởi ấm tâm hồn, vun đắp đạo đức và tình yêu Tổ quốc cho các em học sinh tiểu học. Sự hy sinh của đồng chí Vũ Văn Hiếu nhắc nhở tôi rằng: Dù ở mặt trận đấu tranh năm xưa hay trên bục giảng hôm nay, sự cống hiến hết mình vì thế hệ mai sau luôn là lẽ sống cao đẹp nhất.

Câu chuyện về người Bí thư Đặc khu ủy đầu tiên của Vùng mỏ sẽ mãi là kim chỉ nam, tiếp thêm sức mạnh để tuổi trẻ LCĐ Khoa Sư phạm vững bước trên con đường “trồng người”, viết tiếp bản hùng ca của quê hương Quảng Ninh trong thời đại mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc áo ấm ở Côn Đảo và sứ mệnh “truyền lửa” của người giáo viên Vùng mỏ. | Câu chuyện thời hoa lửa