Chiếc áo ấm tặng người lính canh đêm
Một câu chuyện cảm động xảy ra vào một đêm mùa đông tại chiến khu Việt Bắc, thể hiện lòng trắc ẩn và sự chăm sóc ân cần của Bác Hồ dành cho những người lính bảo vệ.
Một đêm mùa đông năm 1951 ở chiến khu Việt Bắc, trời rét đậm, sương muối buông dày đặc khiến những cành cây rừng cũng run rẩy trong gió lạnh. Lúc này đã quá nửa đêm, trong lán của Bác Hồ, ánh đèn dầu vẫn sáng tỏ. Bác đang chăm chú duyệt lại bản đề án chuẩn bị cho chiến dịch sắp tới.
Cảm thấy cái lạnh thấm vào da thịt, Bác đứng dậy, khoác thêm chiếc áo ấm rồi bước ra phía cửa lán để thay đổi không khí. Nhìn ra ngoài màn đêm tối đen như mực, Bác chợt thấy bóng dáng một chiến sĩ cảnh vệ đang đứng gác dưới gốc cây cổ thụ bên khe suối. Người chiến sĩ trẻ mặc bộ quần áo trấn thủ mỏng manh, tay ôm chặt khẩu súng sương xuống, đôi chân thỉnh thoảng lại giậm xuống đất để tìm chút hơi ấm.
Bác liền quay vào lán, lấy chiếc chăn bông nhỏ của mình và một chiếc áo khoác len mà Người được đồng bào tặng, bước nhẹ nhàng ra chỗ người chiến sĩ. Thấy Bác, người lính giật mình định đứng nghiêm chào, nhưng Bác đã giơ tay ra hiệu im lặng. Bác ân cần quàng chiếc áo len lên vai người chiến sĩ, rồi tự tay chỉnh lại cổ áo cho anh. Bác khẽ hỏi: "Chú đứng gác ở đây có lạnh lắm không?". Người chiến sĩ xúc động đến nghẹn ngào, lý nhí đáp: "Thưa Bác, có áo của Bác, cháu không lạnh nữa ạ!". Bác mỉm cười, vỗ vai anh dặn dò: "Gác xong phải vào sưởi lửa ngay kẻo cảm lạnh nhé". Tình thương yêu bao la của Bác đối với những người lính vô danh như thế chính là sợi dây gắn kết tạo nên sức mạnh bách chiến bách thắng của quân đội ta.



