Chiếc Áo Blouse Trắng Và Tình Đồng Chí Bất Ngờ
Tôi là lính cao xạ, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ bảo vệ Cảng Hải Phòng – một mục tiêu chiến lược mà máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá ác liệt. Cảng Hải Phòng không chỉ là nơi tiếp nhận hàng hóa từ các nước Xã hội Chủ nghĩa anh em, mà còn là nơi có nhiều chuyên gia nước ngoài làm việc.
Trong đơn vị tôi, có một đội ngũ cố vấn kỹ thuật từ Cuba, những người mặc Áo Blouse Trắng của bác sĩ, nhưng lại có kinh nghiệm chiến trường dày dặn. Họ giúp chúng tôi vận hành và bảo dưỡng các loại pháo cao xạ.
Thời điểm ác liệt nhất là cuối năm 1972, khi Mỹ phong tỏa cảng bằng thủy lôi và tăng cường oanh tạc bằng máy bay chiến thuật.
Tôi nhớ một đêm, địch tổ chức đợt đánh phá dữ dội nhằm vào khu vực đặt pháo của chúng tôi. Chúng đánh rất gần, khiến một khẩu pháo bị hỏng cơ cấu nạp đạn khẩn cấp.
Nếu khẩu pháo này tê liệt, tuyến phòng thủ sẽ bị thủng, tạo cơ hội cho địch đánh sâu vào cảng. Chúng tôi lo lắng, vì kỹ thuật sửa chữa vượt quá khả năng của lính ta.
Đúng lúc đó, đồng chí cố vấn kỹ thuật người Cuba tên Ricardo, người thường ngày chỉ mặc Chiếc Áo Blouse Trắng của mình và đeo kính, đã lao đến.
Ricardo không nói nhiều, chỉ dùng tiếng Tây Ban Nha xen lẫn tiếng Việt bập bẹ để ra hiệu. Anh ấy cùng tôi chui vào buồng pháo. Giữa tiếng bom nổ, tiếng pháo rền và ánh chớp, Ricardo tháo dỡ các chi tiết máy móc phức tạp một cách nhanh chóng, chính xác.
Mặc dù là chuyên gia kỹ thuật, nhưng Ricardo không hề ngần ngại khi phải làm việc trong bùn đất và dầu mỡ. Áo blouse trắng của anh lấm lem, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự quyết tâm.
Khi anh đang tập trung sửa chữa, một loạt đạn súng máy từ máy bay địch bắn quét qua rất gần. Tôi theo bản năng kéo Ricardo nằm xuống. Anh ấy chỉ chờ cho loạt đạn qua đi, rồi lại bật dậy, tay vẫn nắm chặt cái mỏ lết.
Sau khoảng 20 phút làm việc căng thẳng tột độ, Ricardo vỗ vào thân pháo và hét lớn: "Được rồi! Bắn đi, Đạt!" (Tiếng Tây Ban Nha xen lẫn tiếng Việt).
Khẩu pháo lại gầm lên, khai hỏa dữ dội, đánh trả máy bay địch.
Sau trận chiến, chúng tôi ôm chầm lấy Ricardo. Anh ấy đã dùng chuyên môn và sự dũng cảm của mình để cứu cả một trận địa.
Tôi hỏi Ricardo: "Tại sao anh không vào hầm trú ẩn? Anh là cố vấn mà."
Ricardo lau mồ hôi trên trán, mỉm cười: "Trong chiến đấu, không có cố vấn hay người lính. Chỉ có đồng chí. Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ công lý và hòa bình. Chiếc áo blouse này có thể giúp người ta chữa bệnh, nhưng tinh thần đồng chí mới giúp chúng ta chiến thắng."
Chiếc Áo Blouse Trắng đã trở thành biểu tượng cho tình đoàn kết quốc tế, sự hợp tác chiến đấu, và sự dũng cảm bất ngờ của những người không phải trực tiếp cầm súng nhưng lại sẵn sàng lao vào lửa đạn vì lý tưởng chung.



