Chiếc áo bông ấm áp của Bác Hồ
Doãn Mai Ngọc
Đêm mùa đông năm 1951, gió lạnh tràn qua căn xóm nhỏ giữa chiến khu Việt Bắc. Trong lán lá đơn sơ, ngọn đèn dầu của Bác Hồ vẫn tỏa ánh sáng ấm áp.
Đêm đã về khuya, Bác dừng tay bên đống tài liệu rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài kiểm tra khu vực canh gác. Đến vị trí của anh chiến sĩ trẻ, Bác thấy anh đang đứng thẳng dưới sương muối, đôi tay run lên vì lạnh nhưng mắt vẫn canh gác cảnh giác. Bác lặng lẽ quay vào lán, lấy chiếc áo bông Bác đang dùng—chiếc áo đã ngả màu và có vài chỗ vá—rồi bước lại gần, nhẹ nhàng khoác lên vai người chiến sĩ.
Anh thanh niên giật mình quay lại, xúc động đến nghẹn ngào khi thấy Bác: "Bác ơi, Bác thức khuya thế ạ? Áo này Bác mặc để giữ ấm chứ ạ!" Bác mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai anh và ôn tồn bảo: "Bác ở trong lán kín gió hơn, còn chú đứng ngoài trời đêm lạnh thế này mới cần ấm. Chú có khỏe thì Bác mới yên tâm làm việc được." Người chiến sĩ đứng lặng dưới ánh trăng núi rừng, hơi ấm từ chiếc áo bông ngấm sâu vào cơ thể và sưởi ấm cả trái tim anh.
Câu chuyện nhỏ ấy ghi dấu một tình yêu thương bao la, sự chăm lo ân cần của Chủ tịch Hồ Chí Minh dành cho những người lính—những con người đang âm thầm cống hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



